Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.
ời mà cô biết, Phương Gia Lăng ngồi dưới sân khấu, thần sắc bình thản. Hình ảnh lập tức bị cắt đi rồi lại xuất hiện một người đàn ông còn rất trẻ.
Cái liếc mắt đầu tiên, Tử Quan hơi thất kinh, ánh mắt bất giác muốn rời khỏi đó. Nhưng cô phản ứng lại rất nhanh, đó không phải là Tiêu Trí Viễn mà là anh trai Tiêu Chính Bình của anh. Mặc dù đường nét trên khuôn mặt họ có vài phần giống nhau nhưng khí chất lại khác biệt hoàn toàn – nói thẳng ra là Tiêu Chính Bình quá đáng hơn nhiều, không chỉ là trên công việc, đặc biệt hơn, vị thiếu gia này mưu danh cầu lợi, thích xe, thích người đẹp, tin đồn vỉa hè cũng nhiều hơn em trai.
Trong TV, Tiêu chính bình đang nhíu mày, phóng viên báo tài chính kinh tế đuổi theo hỏi: “Ông Tiêu, tập đoàn Thượng Duy có tự tin vào cuộc thu mua lần này không? Ông thấy đối thủ Quang Khoa thế nào?”
Anh ta vẫn bước xuống bậc thang, không kiềm chế được giơ tay đẩy micro ra
Phóng viên kia cũng không định dừng lại: “Em trai ông vẫn đảm nhiệm chức vụ giám đốc điều hành của tập đoàn công nghiệp nặng Thượng Duy, nhưng lần thu mua này lại là ông làm chủ, anh ấy có ý kiến gì không?”
Trợ lý ngăn người phóng viên đó lại, sau khi Tiêu chính Bình ngồi vào xe thì lập tức các cửa kính của chiếc xe biến thành màu đen sì, sau đó không còn ai nói năng gì nữa.
Bản tin chuyển tới thông tin tiếp theo, Tử Quan lặng lẽ bắt đầu ngẫm nghĩ. Tuyên bố được tung ra ngày hôm nay, bộ dáng khó chịu của anh cả trong TV, rất có khả năng là việc thu mua tiến hành không thuận lợi. Tiêu Trí Viễn có biết chuyện gì xảy ra không?
Nghĩ đến đây, Tử Quan không chịu nổi bèn bĩu môi, anh cáo già như thế nhất định đã biết từ lâu, bằng không đã không mặc kệ bệnh nặng mà vẫn cố chấp chạy đến đây rồi…
Phải rồi, anh ta vẫn đang ốm! Tử Quan có chút hả hê, đáng đời, sốt đến ba mươi chín độ lận! Bản thân cô đúng là trong khổ có vui, lúc này cô cảm thấy việc bản thân bị quẳng đến sân bay Đức Thành này cũng không còn quá đáng thương nữa.
“Thưa quý khách, cảm ơn quý khách đã lên chuyến bay CA2931 của hãng hàng không XX. Máy bay chỉ còn 20 phút nữa sẽ tiếp đất, xin quý khách hãy thắt dây an toàn cẩn thận…”
Trong giấc ngủ mơ mơ màng màng Tiêu Trí Viễn bị âm thanh này đánh thức, vẫn chưa mở mắt thì cánh tay đã vô thức sờ sang ghế bên cạnh, nhỏ giọng gọi: “Tử Quan.”
Vừa chạm vào anh mới phát hiện ra vị trí bên cạnh căn bản là ghế trống. Anh chậm chạp mở mắt ra, trợ lý nghiêng người sang: “Giám đốc Tiêu, bà nhà không lên chuyến bay này.”
“Ờ.” Anh dần tỉnh táo, tay xoa xoa ấn đường: “Tới rồi sao?”
“Chuyến bay sẽ tiếp đất ngay lập tức.”
Bây giờ là giờ mặt trời lặn, từ trong khoang máy bay nhìn ra ngoài, quầng mây dày đặc được nhuộm một màu đỏ ối, giống hệt như một miếng vải tơ bị bao phủ kín bởi những bụi phấn màu vàng kim, mây mềm mại như một suối nước. Mưa gió ban nãy đến bây giờ đã hoàn toàn biến mất.
Cảm giác tỉnh táo này khiến cơn tức giận buổi chiều đã tan biến hoàn toàn, anh đột nhiên nhớ tới tối qua… Lúc Tử Quan ở bên cạnh anh, anh sợ làm cô thức giấc ngay cả tiếng ho cũng phải đè xuống thật thấp, nhưng bệnh tình của anh cũng dễ chịu hơn một chút.
Là… đang cảm thấy nhớ cô sao?
Tiêu Trí Viễn hơi giận sự vô nguyên tắc của bản thân mình đối với cô. Nhưng sự thực chính là như vậy, dù anh giận cô thật thì cơn giận ấy cũng chưa bao giờ tồn tại đủ một ngày. Để cô lại một mình ở đó, nơi sâu nhất trong đáy lòng Tiêu Trí Viễn mơ hồ có một chút hối hận, lúc này máy bay đang tiến vào đường băng, đầu anh đau như sắp nổ tung, tất nhiên là chẳng còn tâm trạng nào để thưởng thức cảnh đẹp bên ngoài nữa, nhỏ giọng hỏi trợ lý: “Cô ấy ngồi ở khoang nào?”
“Trước khi máy bay rời khỏi sân bay, cô ấy vẫn chưa mua vé.” Trong tiếng gào rú ầm ĩ của chiếc máy bay, trợ lý vội vàng trả lời.
“Ừm.” Tiêu Trí Viễn nhắm mắt lại một lát sau mới nói: “Bảo Iris liên lạc với cô ấy, nói là… Lạc Lạc tìm cô ấy.”
Năm giờ chiều. Máy bay tiếp đất tại Văn Thành.
Tiêu Trí Viễn nhìn di động, tiếng chuông điện thoại báo hiệu có sáu tin nhắn thoại, đều là của Tiêu Chính Bình. Anh không nghe mà lập tức xóa đi. Tựa lưng vào ghế ô tô, thái dương anh vẫn đau vì ảnh hưởng của chuyến bay, rất rất đau, Tiêu Trí Viễn nghe thấy người trợ lý dè dặt hỏi: “Giám đốc Tiêu, bây giờ đến bệnh viện nhé?”
Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, vẫn chưa trả lời thì điện thoại đã đổ chuông. Lúc này, anh không thể mặc kệ nữa: “Bố!”
Ông già họ Tiêu bình thản nói: “Con về nhà một chuyến đi.”
“Vâng.” Anh dừng lại một chút mới trả lời, nhưng trên khóe môi lại là nụ cười thản nhiên, tay gõ lên ghế của tài xế: “Đi đến nhà lão gia.”
Nhà họ Tiêu.
Phòng sách tầng hai. Cửa khép hờ, xuyên qua khe hở có thể trông thấy Tiêu Chính Bình đang đứng trước bàn làm việc, hình như đang tranh chấp với Tiêu lão gia gì đó, dù nói rất nhỏ nhưng ngữ khí lại rất dữ dội. Tiêu Trí Viễn khẽ gõ cửa, nghe thấy giọng nói hơi mệt của cha: “Vào đi.”
Anh đẩy cửa bước vào, trông thấy anh cả nghiêng người sa