Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi
Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.
nữa.”
Trong bóng tối, đôi đồng tử anh sáng rỡ như sao trời, thần thái bay cao, Tử Quan nhìn vào đó, đột nhiên cảm thấy đáy lòng có một nỗi chua xót không biết từ đâu ùa tới, cô chỉ biết cắn môi không để anh nhìn thấy tâm sự nơi nội tâm mình, nhưng mắt anh lại không hề chuyển dời, như thể khoảnh khắc này không cần dùng đến ngôn ngữ để thuật lại.
Cuối cùng thứ phá vỡ sự im lặng chính là chuông điện thoại của Tiêu Trí Viễn.
Anh nhìn màn hình điện thoại, ngạc nhiên: “Là ở nhà gọi tới.”
Ấn nút mở loa rồi đặt lên bàn thứ phát ra giọng nói lanh lảnh của Lạc Lạc: “Papa, bệnh của cha đã hết chưa vậy?”
“Cha khỏi rồi. Lạc Lạc đã ngủ chưa nào?”
“Papa ơi papa, cha đang ở trên giường à?” Giọng nói cô bé mềm mại, non nớt, “Cha có đang ở trên giường không?”
“Làm sao hả con?”
“Papa, cha lật gối đầu lên đi.” Lạc Lạc phấn khích nói, “Nhanh lên nào!”
Tiêu Trí Viễn trao đổi một ánh mắt với Tử Quan, ý bảo cô đi xem ở dưới gối rốt cuộc là cất giấu thứ gì,
Tử Quan đi qua đó, sờ soạng một hồi, cuối cùng chạm vào một tờ giấy. Cô lấy ra, đưa cho Tiêu Trí Viễn.
Tiêu Trí Viễn chậm rãi mở ra, thì ra đó là một bức tranh vẽ bằng màu sáp.
Bức tranh tự tay Lạc Lạc vẽ chỉ có một chiếc bánh gatô sinh nhật, bên trên cắm vào ngọn nến xiêu xiêu vẹo vẹo… bức tranh vẽ không hề đẹp thế nhưng cô bé lại to giọng nói trong điện thoại, “Papa ơi, chúc cha sinh nhật vui vẻ nhé!”
Giọng nói lanh lảnh của con gái dường như quanh quẩn trong từng ngóc ngách của căn phòng, Tiêu Trí Viễn đang bình thản nhìn bức tranh, đột nhiên không nói lên lời
“Papa, cha đã thấy bức vẽ chưa?” Lạc Lạc nhắc lại lần nữa, “Hôm nay là sinh nhật cha, chúc cha sinh nhật vui vẻ.”
Tiêu Trí Viễn cuối cùng cũng giật mình hoàn hồn. Anh ngẩng đầu, dưới ánh đèn màu vỏ quất, một người đàn ông trưởng thành, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, ánh mắt sắc bén vậy mà viền mắt cũng có thể đỏ lên. Anh hít sâu, một lúc sau mới cười đáp lời con gái: “… Cảm ơn con gái rượu.”
“Papa ơi, con rất yêu cha!” Lạc Lạc tiếp tục nói.
“Cha cũng rất yêu con, cưng ạ” Anh nói nhỏ, nhưng trong giọng nói có thể nghe rõ sự run rẩy
“Cha ngủ ngon nhé!”
Cô bé kia đã cúp máy trong ống nghe điện thoại chỉ còn truyền đến những tiếng tút tút nhạt nhẽo. Nhưng anh không đả động, giống như là không thèm đếm xỉa đến, anh chỉ kinh ngạc ngồi nhìn chằm chằm vào bức tranh đơn giản được vẽ bằng bút sáp màu ấy.
Tử Quan đứng bên cạnh, khẽ che miệng lại, thảo nào hôm nay anh ấy khác thường như vậy…
Hôm nay là sinh nhật anh!
Thế nhưng, ngay cả Lạc Lạc cũng biết ngày sinh nhật anh, còn cô lại không hay biết.
Trong lúc tim đập nhanh và loạn nhịp, cô thấy Tiêu Trí Viễn cẩn thận cuộn bức tranh lại, đứng dậy, chầm chậm ôm lấy cô, giọng nói trầm khàn: “Cảm ơn em, Tử Quan…”
Cô vẫn còn nghi ngờ, thế mà anh lại hiểu rõ như vậy… chỉ là anh cố tình không nói hết câu kia mà thôi… anh muốn cảm ơn cô đã sinh Lạc Lạc cho anh, cùng anh tạo ra một gia đình hoàn chỉnh.
Tiêu Trí Viễn nằm viện mấy ngày, ông già cha anh có đến một lần nhưng Tiêu Chính Bình không hề tới một lần nào chỉ bảo Ninh Phi đến thăm một lát. Vì Tử Quan đã xin nghỉ để chăm sóc hàng ngày cho Tiêu Trí Viễn cho đến khi xong đợt chữa bệnh này nên mới chạm mặt với chị dâu.
Sắc mặt Ninh Phi tiều tụy, chỉ ngồi một lát đã nói có việc phải đi trước. Tử Quan đứng ở cửa nhìn bóng lưng của chị ta, trong đáy lòng cũng có một chút thương hại. Mấy ngày nay chị ấy nhất định không dễ dàng gì, trước đây Tiêu Chính Bình luôn thích ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nhưng bề ngoài thì vẫn quan tâm đến gia đình, chưa bao giờ đến mức độ những cơn phong ba đến liên tiếp như lúc này. Còn hiện tại, đầu tiên là bị tung ra một bức ảnh giường chiếu cực kì nóng bỏng, sau đó cô minh tinh kia còn công khai tuyên bố với công chúng là mình đã mang thai, tin tức này khiến lão gia vô cùng giận dữ. Ninh Phi xuất thân danh gia, làm sao có thể nhẫn nhịn trước loại gái điếm kia. Có điều, chị ta cũng biết Tiêu Chính Bình gần đây cực kì không suôn sẻ, việc thu mua rơi vào bế tắc, những tin tức về mối quan hệ bất chính lại càng ngày càng nổi đình nổi đám, cân nhắc giữa được và mất, chị ta chỉ còn có thể công khai hợp sức giúp đỡ chồng mà thôi.
Chị ta đang định đi ra cửa thì Tiêu Trí Viễn đã kịp nói một câu: “Chị dâu, chị cứ yên tâm.”
Bước chân Ninh Phi ngừng lại, mỉm cười đầy miễn cưỡng: “Sao cơ?”
“Không có gì” Tiêu Trí Viễn nhìn chị ta hờ hững, nhưng không nói thẳng, “Tóm lại là chị cứ yên tâm. Nếu có thể giúp được, em sẽ hết sức giúp đỡ.”
Tiêu Trí Viễn khó chịu “Em lại định đi đâu?”
Người này bị ốm mà tính cách lại như một đứa trẻ chưa lớn, lúc nào cũng chỉ mong thấy cô trong tầm mắt mình.
“Đi đón Lạc Lạc.” Tử Quan cũng không tính toán với anh, “Iris ở đây, anh có việc gì thì nói với cô ấy.”
Vừa nghe thấy tên Lạc Lạc anh bất giác không càu nhàu gì nữa, chỉ có điều trên trán vẫn là vẻ phiền muộn như ban nãy.
“Em thấy anh có vẻ không chịu nổi nữa rồi. Thôi, chờ hết