Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341272

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1272 lượt.

chưa?” Anh nắm tay cô, coi cô như một đứa trẻ, căn dặn thật kỹ càng, “Đừng sợ, anh ở đây đỡ em.”
Mắt thấy thuyền càng ngày càng gần tảng đá trên bờ, trái tim Tang Tử Quan nhảy lên liên hồi.
“Anh đếm một-hai-ba là em phải nhảy lên đấy!”
“Một…hai…”
Tang Tử Quan nhìn bờ sông phủ đầy rêu xanh kia, ngay cả tảng đá cũng ẩm ướt như vậy, cô thấy chân mình mềm nhũn: “Em sợ, Tiêu Trí…”
“Bảo bối, nhảy đi!” Anh vẫn đỡ lấy thắt lưng cô một cách chắc chắn, thuận thế đẩy cô lên phía trước.
Tang Tử Quan nghĩ đến mà vẫn thấy sợ, cô đứng trên bờ nhìn Tiêu Trí Viễn nhưng sợ hãi khi phát hiện ra một điều, khi cô nhảy lên đã vô tình tạo ra một lực đẩy chiếc thuyền ra xa hơn. Cô nhìn bốn phía xung quanh, trên bờ tựa như chỉ có những cánh đồng lúa bát ngát, trong màn mưa không thể nhìn thấy rõ ràng bất cứ thứ gì, đây là đâu? Còn… Tiêu Trí Viễn đã bị trôi đi…
Cô lau tạm nước trên mặt, lớn tiếng gọi anh: “Ê, Tiêu Trí Viễn!”
Tiêu Trí Viễn vẫy vẫy tay với cô, sau đó không chút do dự nhảy ùm xuống nước, lội về phía cô.
Cuối cùng cô cũng có thể hoàn toàn yên tâm, ngây ngô ngồi lên tảng đá, nhìn anh đến gần mình sau đó bám lên tảng đá để trèo lên.
Tiêu Trí Viễn phun ra một ngụm nước, kéo cô trèo lên con đường nhỏ trên bờ. Tang Tử Quan vẫn mím môi, nhịn cười kiễng chân lên, giúp anh nhặt ra mấy cọng rơm rác trên đầu.
Tiêu Trí Viễn rfất biết điều mà cúi đầu xuống, chờ cho đến khi cô nói “Xong rồi” Anh mới dắt tay cô, rẽ phải.
“Anh biết đường?” Tang Tử Quan có chút ngạc nhiên.
“Sợ em bị lạc đường nên anh chỉ còn cách cố gắng nhớ thật kỹ mà thôi.” Anh không ngoái đầu lại.
Họ không nói gì nữa, chỉ có điều Tiêu Trí Viễn đi rất chậm, chậm đến nỗi có mấy lần Tang Tử Quan còn nhìn được cả khuôn mặt nhìn nghiêng của anh, suy nghĩ xem có phải anh đang có tâm sự hay không? Anh dường như dễ dàng biết được cô đang nghĩ gì nên nói với vẻ thản nhiên: “Con đường này, đi một bước, mất một bước.”
Đi một bước, mất một bước.
Căn nhà ngói đen tường trắng đã lờ mờ xuất hiện phía xa xa.
Tang Tử Quan bỗng dừng bước, hạ quyết tâm: “Chúng ta trở về đi!”
Cả người anh run lên nhưng lại chỉ cúi đầu nhìn cô một cái thật sâu, rất lâu sau mới lãnh đạm nói, “Em sợ bản thân mình sẽ mềm lòng ư?”
Tang Tử Quan cố gắng mím môi, “Không. Chỉ là những ngày như vậy khiến em cảm thấy… lâu lắm rồi mới được thoải mái thế này.”
Anh nhìn thẳng vào cô, cười khàn giọng: “Nói cách khác, Tang Tử Quan, em đã chuẩn bị tốt rồi ư?”
Tang Tử Quan ngẩng mặt lên, mắt sáng như ngọc, cố chấp mà kiên định: “Phải!”
Vẻ mặt anh không thay đổi, trong đôi mắt càng không nhận ra bất cứ một gợn sóng nào, nói rất bình thản: “Ngày chúng ta đến đây, anh đã nhận được giấy ủy quyền của luật sư. Như vậy, mấy ngày nay, suy nghĩ của em đã thay đổi chút nào chưa?”
Cô không hề do dự: “Không đổi! Anh thì sao?”
“Thật đáng tiếc, chúng ta vẫn là những con người thật cố chấp!” Tiêu Trí Viễn mỉm cười, buông tay cô ra, bóng lưng anh có vài phần cô liêu, tiến vào màn mưa dày đặc.
(Hê hê, được ngày câu like với comment thì các bạn lại đọc nhầm, mình bảo bên chương 1 truyện mới mà. Khai thật đi! Các bạn đã đọc truyện mới chưa? Mai tớ thi nốt môn cuối, các bạn chúc tớ may mắn đi nào!)
Lạc Lạc cuối cùng vẫn về nhà trước họ, thấy cả người cha mẹ đều ướt đẫm, cô bé ngẩn ra, có chút trách móc: “Papa, mẹ, hai người đi nghịch nước về đấy à?”
Vì Tang Tử Quan cấm con bé không được tới gần bờ sông nên cô gái nhỏ rất không vui, “Hai người sao có thể như vậy?”
Tang Tử Quan hơi xấu hổ, “Cha mẹ không đi nghịch nước…” Tiêu Trí Viễn liền tiếp lời, “Cha mẹ chỉ quên mang ô mà thôi.”
Lạc Lạc bĩu môi, “Ngốc nghếch!”
Tiêu Trí Viễn và Tang Tử Quan: “…”
Đến lúc thay xong quần áo, cơm nước xong xuôi, Tang Tử Quan đang suy nghĩ nên mở miệng nói với Lạc Lạc câu “Ngày mai phải về nhà” như thế nào thì Tiêu Trí Viễn đã đứng lên nhận một cuộc điện thoại từ công ty, lúc quay lại, thần sắc đã có vẻ nghiêm trọng.
“Sao vậy?” Tang Tử Quan dỗ Lạc Lạc ngủ trên sofa trước, khẽ hỏi.
“Tối nay phải về ngay!” Cơ thể anh che khuất ánh đèn bàn, cúi người xuống nhìn cô con gái đang ngủ say, “Công ty có vài việc gấp!”
Nửa đêm là đã về đến Văn Thành. Tiêu Trí Viễn ngồi ở ghế phó lái, không ngừng nói chuyện điện thoại. Trong một buổi đêm vắng lặng, tiếng ù ù của điều hòa, giọng nói cố gắng đè thật thấp của anh phía trên, cùng với tiếng hít thở nhịp nhàng của Lạc Lạc khiến Tang Tử Quan cảm thấy an tâm cũng chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Cảm giác cũng đã ngủ khá lâu. Lúc Tang Tử Quan thức giấc thì xe đã đi vào khu vực nội thành, phía chân trời xa xa đã hửng sáng, lại là một buổi bình minh thật đẹp. Lạc Lạc ngồi trên chiếc ghế trẻ con, ôm chặt lấy chiếc chăn nhỏ, ngủ rất say. Cô rướn người lên phía Tiêu Trí Viễn, tay đặt lên sau lưng ghế anh, dường như cảm nhận được điều gì đó anh liền quay đầu lại, hỏi khẽ: “Dậy rồi à?”
“Cả đường đi anh không ngủ tí nào ư?” Tang Tử Quan nhìn đồng hồ, đi đường đã hơn năm tiếng đồng hồ rồi.
Anh không trả lời, nhìn con đường thành phố phí