Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341271

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1271 lượt.

a trước với vẻ xuất thần, chẳng biết đang nghĩ gì.
Xe đi chậm vào khu nhà, xe vừa dừng anh đã vội vàng mở cửa bước xuống, kéo cửa sau ra bế Lạc Lạc lên. Cô gái nhỏ đúng lúc ngủ ngon, vì bị giật mình nên đá thẳng vào ngực papa đang đi bít tất cho nó. Nhưng Tiêu Trí Viễn không hề tức giận, bọc cô bé vào chăn, đi vào đại sảnh.
“Anh tắm một cái rồi đến công ty luôn.” Anh đặt Lạc Lạc lên giường, cởi áo, vừa cởi vừa đi vào phòng tắm, “Em cũng ngủ một giấc nữa đi.”
Tang Tử Quan ừ một tiếng, xong lại cảm thấy khác lạ bèn gõ cửa phòng tắm, “Em đem quần áo vào cho anh nhé?”
Nhà tắm rộng, anh đang bật vòi hoa sen, nước rất nóng, buồn bã trả lời, “Để ở đó đi.”
Tang Tử Quan đi tới một lần nữa, cảm thấy anh rất kì quặc. Nhưng suy cho cùng là vì sao thì cô không thể miêu tả rõ ràng. Cô thay quần áo rồi vào giường nằm, nghe thấy cửa nhà bị mở toang, cuối cùng vẫn là không nhịn được mà bước ra.
“Rầm…”
Ngoài cửa bỗng có một tiếng đổ vỡ, giống như một người bị ngã xuống nền đất làm vỡ vật gì đó. Tang Tử Quan lại càng sợ, liền chạy nhanh ra ngoài, cô trông thấy Tiêu Trí Viễn ngã dưới đất, cửa bị mở toang ra, một bóng người đứng trước mặt anh, dường như lúc nào cũng có thể cho anh vài cú đấm.
“Anh cả!” Tang Tử Quan vội vàng chạy đến phía trước Tiêu Trí Viễn, nói với người kia, “Anh làm gì vậy?”
“Tiêu Trí Viễn, thật không ngờ mày lại đứng sau lưng tao làm trò như vậy!” Tiêu Chính Bình rống lên, “Đến giờ tao mới biết, thì ra là mày tung ra những scandal của tao! Muốn đá tao ra khỏi công ty, bây giờ đã hài lòng rồi chứ hả?”
Tiêu Trí Viễn lau vệt máu rỉ ra trên môi, định đứng lên, nhưng vì thức trắng cả đêm nên anh cảm thấy cả người bải hoải rã rời, “Anh, ảnh của anh không phải em tung ra đâu.”
“Mày thật sự nghĩ tao là đồ ngu hả?” Tiêu Chính Bình gầm lên, “Tờ báo đó phải có ai ở đằng sau chống đỡ mới dám làm liều thế chứ, mày tưởng tao không biết sao?”
Tang Tử Quan trông thấy cảnh đó từ đầu đến cuối, cô cảm thấy rất đau đầu, rất muốn chen vào một câu: anh cả, anh thật ngốc… nếu như ban đầu dự án thu mua của anh tiến hành thuận lợi đầu xuôi đuôi lọt, dù có dính phải hàng trăm hàng nghìn scandal, có lẽ cha già cũng sẽ không trách cứ anh một câu nào.
Nhưng một đạo lý dễ hiểu như vậy thế mà anh ta lại không hiểu, chỉ biết đến quát tháo ầm ĩ chửi bới em trai, dường như làm vậy sẽ đòi lại được tất cả.
“Anh cả, bình tĩnh nói chuyện.” Tang Tử Quan thử tiến lên phía trước nói chuyện với Tiêu Chính Bình, nhưng không ngờ anh ta lại kích động đến thế, vung mạnh cánh tay lên, cô đứng không vững liền ngã sấp xuống.
“Tử Quan!” Tiêu Trí Viễn ôm lấy cô: “Không sao chứ?”
Đầu Tang Tử Quan đập vào ngăn kéo tủ, cô cố gắng nhịn đau lắc đầu: “Không sao.”
“Anh cả, anh một vừa hai phải thôi nhé. Chuyện bức ảnh đó em không thẹn với lòng. Anh ở đây cãi nhau với em cũng chẳng có tác dụng gì hết, đừng ép em phải gọi bảo vệ khu nhà lên đây.” Tiêu Trí Viễn đã không còn vẻ lịch sự nữa, anh sẵng giọng: “Có vấn đề gì anh cứ đến tìm cha, hữu dụng hơn tìm em nhiều.”
Tiêu Chính Bình lườm anh một cái sắc lẹm, trong cái nghiến răng nghiến lợi cũng đã có thêm vài phần đắc ý, “Tiêu Trí Viễn, mày dùng thủ đoạn ác độc như vậy với tao, mày nói xem tao nên báo đáp mày thế nào đây?”
Tiêu Trí Viễn vẫn đứng vững như bàn thạch: “Em nói rồi, có chứng cứ gì anh cứ việc mang lên trình hội đồng quản trị, em không có gì thẹn với lòng cả.”
“Được lắm! Được lắm!” Tiêu Chính Bình ngược lại cười lớn, thuận tay vớ luôn lọ hoa trên bàn, hung dữ ném thẳng xuống đất, “Mày cứ chờ đấy!”
Mảnh vỡ tung tóe khắp nơi, ba người họ không chú ý đến Lạc Lạc đã chạy từ trong phòng ngủ ra ngoài này, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, cô bé òa khóc. Tang Tử Quan thấy con gái đi ra liền cuống cuồng chạy tới ôm lấy con bé, dỗ dành: “Sao Lạc Lạc lại ra đây? Chúng ta vào ngủ tiếp nhé!”
“Bác cả, sao bác lại hung dữ như vậy?” Lạc Lạc khóc thút thít, không chịu vào trong phòng, đôi mắt mở to nhìn Tiêu Chính Bình.
Tiêu Chính Bình nhìn cô cháu gái một lát rồi không nói gì nữa, xoay người ra khỏi cửa.
Ôm con gái về phòng, dỗ dành xong, Tang Tử Quan vừa ngoái đầu lại đã trông thấy Tiêu Trí Viễn dáng vẻ bình thản đi tới, anh dùng tốc độ rất nhanh bảo Iris tới nhà mình một chuyến.
“Anh làm gì vậy?” Trong khi Tang Tử Quan vẫn còn kinh ngạc thì anh đã cúi người ôm lấy cô, đặt cô lên giường ngủ.
“Mảnh sành đầy dưới nền nhà, sao em lại đi chân trần như thế?” Anh nhìn vết máu loang lổ dưới nền nhà, nắm tay thật chặt, “Duỗi chân ra anh xem nào!”
Gan bàn chân cô bị mấy mảnh sành ghim vào nhưng mãi đến lúc này Tang Tử Quan mới cảm thấy đau. Anh cầm nhíp rút hết ra rồi dùng cồn khử trùng lau vết thương tới mấy lần, mới nói: “Anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra.”
“Không cần…”
Tiêu Trí Viễn kéo cà vạt xuống, khuôn mặt đã khôi phục vẻ lãnh đạm như thường, “Anh sợ anh ấy làm liều, để Lạc Lạc đến nhà cha ở tạm vài ngày đi.”
Tang Tử Quan có chút sợ hãi, một lúc lâu sau mới hỏi: “Anh ta… sẽ làm gì?”
Anh không nói gì nữa chỉ vươn tay ra, xoa nhẹ