Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.
lên phần gáy bị đập vào ngăn kéo tủ của cô, nửa dặn dò nửa bất đắc dĩ nói: “Sau này khi gặp phải chuyện như vậy, em đừng đi ra, được không?”
Tang Tử Quan cúi đầu, chậm chạp không biết nói gì.
Nhưng anh lại đứng bật dậy, tay nâng cằm cô lên, nói từng chữ thật rõ ràng “Anh nhắc lại lần nữa, có anh ở đây, em không cần đứng trước che chắn cho anh!”
Nhưng cô lại nghiêng đầu sang một bên, không nhìn anh, dùng âm lượng thật nhỏ chỉ mình nghe thấy, nói: “Được thôi.”
Lúc Iris và tài xế đến Tiêu Trí Viễn vẫn đang ở ngoài ban công gọi điện thoại cho cha mình, vì đã đóng cửa nên Tang Tử Quan không nghe thấy họ nói gì với nhau, chỉ cảm thấy vẻ mặt Tiêu Trí Viễn vô cùng nghiêm túc. Một lát sau, Tiêu Trí Viễn mở cửa ra, ý bảo Iris có thể đưa Lạc Lạc đi. Lúc con bé bị bế đi, vẻ mặt rất tội nghiệp nhìn mẹ: “Hôm nay là sinh nhật Lăng Mân Huyên, mẹ có thể đi cùng con được không?”
Iris nhìn vẻ mặt con bé, dỗ dành: “Để cô đi cùng cháu, được không?” Lạc Lạc bịt hai tay rồi lắc đầu nguầy nguậy: “Cháu thích đi cùng mẹ cơ!” Tiêu Trí Viễn nghiêm mặt đi tới, kéo tay con bé ra: “Lạc Lạc, chân mẹ con bị chảy máu không thể đi ra đường được, hơn nữa, con không được hỗn láo với cô như thế!”
Cuối cùng vẫn là Tang Tử Quan không đành lòng làm con gái thất vọng nên đành khập khiễng đi tới trước mặt Lạc Lạc, cười nói: “Lạc Lạc, chiều nay nhất định mẹ sẽ đi cùng con!”
Cô gái nhỏ lúc này mới yên tâm, xoay người bổ nhào về phía Iris, rất ngoan ngoãn nói: “Cô ơi, chúng ta đi thôi!”
Iris trêu nó: “Tại sao nhất định phải là mẹ?”
Lạc Lạc nghiêm trang nói: “Vì Lăng Mân Huyên khen mẹ cháu xinh, trông mẹ giống chị gái cháu.”
“À, vì thế nên phải mang mẹ đi khoe hả?” Iris làm vẻ như vừa ngộ ra được chân lý.
“Không phải đi khoe! Không phải đi khoe!” Lạc Lạc nhấn mạnh, “Mà như thế mới vui!”
Câu nói của con bé làm cả nhà đều bật cười, nhưng Tang Tử Quan lại ngoảnh đầu lại: “Hay là anh đi làm đi, để Iris đi cùng em cũng được, em không sao đâu mà.”
Hình như anh cũng rất bận nên không nài nỉ thêm nữa, chỉ dặn dò: “Kiểm tra xong gọi cho anh.”
Iris lái xe, cười hỏi Tang Tử Quan: “Nghỉ phép chơi vui không?”
Cô nàng chỉ cảm thấy hôm nay Tang Tử Quan khá lạ, vẻ mặt buồn buồn hình như đang có tâm sự gì đó, vậy nên cô nàng nhẹ giọng vỗ về: “Chị yên tâm đi, Tiêu tổng có thể xử lý tốt.”
Tang Tử Quan hơi nhắm mắt lại, chẳng biết suy nghĩ gì mà rất lâu sau mới lên tiếng: “Cô Từ, cô đã quen Tiêu Trí Viễn bao lâu rồi?”
Chợt nghe thấy kiểu gọi “Cô Từ” này, Iris kinh ngạc đến mức suýt phải đạp chân phanh. Nhưng cô nàng trấn tĩnh rất nhanh, mỉm cười rất miễn cưỡng, “Ba… Ba năm rồi.”
“Hơn ba năm chứ!” Tang Tử Quan bình thản nói, “Hai người không phải bạn học sao?”
Cuối cùng Iris cũng phải đạp phanh, mặt trắng bệnh: “Sao… sao chị biết?”
Tang Tử Quan nhìn thần sắc có phần hoảng loạn của cô ta, trong lòng cô có đôi chút cảm giác hối hận nhưng cô cần phải cứng rắn hơn nữa, “Từ Tuệ, bao nhiêu năm đã qua, đặt hết tình cảm của mình lên một người đàn ông như vậy, có đáng không?”
Từ Tuệ… Từ Tuệ… Lâu lắm rồi cô không nghe thấy cái tên này, đơn giản là vì Tiêu Trí Viễn vẫn thường quen gọi cô ta là Iris nên cô cũng bắt chước theo, dường như đã quên đi tất cả mọi thứ xưa kia.
“Thực ra, trong lòng cô rất hận tôi phải không? Cô cảm thấy tôi không biết quý trọng người đàn ông này, cảm thấy tôi bình thường luôn cố tình gây chuyện, cảm thấy anh ấy quá bao dung, che chở tôi, phải không?” Tang Tử Quan hỏi dồn từng câu, “Cô cảm thấy tôi căn bản là không xứng phải anh ấy, đúng thế không?”
“Không! Không phải thế đâu! Tử Quan, tôi không…”
Rất lâu sau, Iris mới hoàn toàn bình tĩnh lại, “Tôi nghĩ bản thân mình che giấu rất tốt, sao cô lại phát hiện ra được?”
“Cô hận tôi, nói thật là tôi chẳng quan tâm đến điều đó.” Tang Tử Quan mặt không cảm xúc “Tôi có thể hiểu được cảm giác của một người dù làm gì cũng không có được điều mình muốn, đúng là chẳng dễ chịu gì. Nhưng điều tôi không thể hiểu nổi là, vì sao cô liên tục tiết lộ cho giới truyền thông biết tin tức của tôi và Lạc Lạc?”
Iris đã rất bình tĩnh, cô ta buồn bã nói: “Tiêu Trí Viễn biết không?”
“Anh ấy vẫn chưa biết, nhưng tôi muốn biết là vì sao?”
“Vì sao ư?” Iris cười nhẹ một tiếng, “Vì tôi biết điều kiện hai người thỏa thuận với nhau trước khi kết hôn, nếu ngày nào đó công bố ra ngoài, cô nhất định sẽ không chịu nổi mà phải rời khỏi anh ấy.”
Tang Tử Quan vẫn không thấy tức giận gì, nghĩ một lát rồi nói: “Không sai, mục đích của cô đã đạt được rồi?”
“Hôm nay tôi sẽ gửi đơn xin thôi việc.” Iris cười buồn, “Thực ra tôi nên tỉnh ngộ sớm hơn…”
“Luôn yên lặng ở bên cạnh anh ta như vậy rồi lại yên lặng mà rời đi sao? Cô cam lòng ư?” Tang Tử Quan ngắt lời cô ta, “Tôi đảm bảo với cô, nếu cô làm vậy, anh ta sẽ tìm một người trợ lý khác, anh ta sẽ quên cô rất nhanh.”
Hai tay cô ta siết chặt hơn, cố gắng tiết chế xúc động muốn đem tất cả những gì bản thân đã chuẩn bị từ lâu nói ra hết.
“Từ Tuệ, cô vẫn còn cơ hội… chỉ cần cô đồng ý với tôi một chuyện.”
Tang Tử