Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1201 lượt.

o tổng.
“Không có việc gì đâu, Hiểu Nhiễm nghịch ngợm làm hỏng cần gạt cầu giao tổng, chỉ cần sửa một chút là xong.” Cố Lãng trấn an mọi người.
Nhân viên phụ trách vội vàng đi lấy áp thay thế, Tần Nhiễm ôm Cố Lãng tranh công: “Bố, con đem cái này gạt xuống. Bố nói phải giữ lời, bảo chú Ba làm búp bê nam cho con. Phải đẹp trai như bố vậy đó!”
**
Trong bóng tối Mộ Tây bị ai đó đụng phải, cô lảo đảo ngã xuống, lúc đứng dậy lại phát hiện giày cao gót đã rớt mất một chiếc.
Đèn vừa tắt, Lục Nhược vội vàng chạy về phía Mộ Tây, hoàn toàn theo bản năng thúc giục, anh nghĩ phải giữ cô bên cạnh không cho cô chạy loạn. Đi được nửa đường anh đụng phải vật gì đó, anh một cước đá văng vật kia ra xa.
“A, giày của tôi.” Mộ Tây khập khiễng chạy lại lại thấy giày của cô bị ai đó đá thẳng ra ngoài, nằm im dưới ánh trăng. Thình lình chân bị ai đó giữ chặt, giãy không ra.
“Buông ra.” Nhớ lại vừa nãy anh với cô hờ hững, trong lòng Mộ Tây có chút tức giận. Không kêu lên một tiếng chán ghét anh ta bỏ qua một bên. Cô đi làm, rõ ràng mang xe chạy đến dưới lầu, anh liền như làm ngơ không thấy, lên xe thể thao phóng đi trước mặt cô.
“Em đừng lộn xộn, đừng để bị người ta dẵm phải chân.” Lục Nhược thấy mình thật may mắn bỗng dưng mất điện, thật tốt. Anh dẫn cô đến nơi ít người lui tới.
Mộ Tây đá nốt chiếc giày còn lại đi, theo chân anh.
Hai người tiến tới một chiếc sô pha trống, ai cũng không muốn mở lời trước. Khung cảnh xung quanh thật lộn xộn, không khí này làm người ta không thoải mái càng khiến Mộ Tây thêm xấu hổ trầm mặc.
Lục Nhược mở lời trước: “Lúc trước là thái độ của anh không đúng.”
Mộ Tây sửng sốt, anh ta đang là xin lỗi sao?
“Nhẫn tôi đã trả cho em rồi. Về sau, uhm, về sau em không cần lái xe nữa, cũng không làm thư kí nữa. Bên nghiệp vụ sân khấu của anh thiếu người, em đến làm việc đi. Đừng nói là anh làm khó dễ… Anh xem qua sơ yếu lý lịch rồi, không tệ. Nếu cảm thấy bên đó không hợp có thể đến phòng tiêu thụ. Bất quá khi phỏng vấn, nếu có hỏi anh sẽ giúp.” Lục Nhược nói không đầu không đũa, con mẹ nó, trong lòng thực uất ức, cùng cô nói gì vậy.
Mộ Tây vẫn là im lặng. Lục Nhược nói lớn: “Em đừng tưởng anh chúc phúc cho em, em kết hôn anh sẽ không đưa hồng bao!”
“A Tây, em ở đâu?” Tiếng Hứa Diệc Hàng từ xa vọng lại.
Lục Nhược buồn chán nắm nhẹ quần áo, thật muốn đánh cho anh một quyền: “Tốt, tôi đi.” Suy nghĩ một chút đem áo vest quăng cho Mộ Tây: “Cứ đi như vậy đi. Không cần tìm giày nữa.”
Mộ Tây kéo tay anh lại: “Chờ đã.” Cô quay sang hỏi anh: “Anh đoán, anh ta có tìm được tôi hay không?”
“Thật là!” Lục Nhược lên giọng khinh thường: “Kêu một tiếng là được.” Nói xong anh liền giơ cánh tay muốn với gọi, Mộ Tây đem thân mình úp sấp lên người Lục Nhược ngăn lại: “Đừng vậy, để thử xem.”
Thử một lần xem anh có thể tìm được cô hay không. Nếu là tìm được, cô nguyện ở cùng một chỗ với anh. Mộ Tây trộm nghĩ đợi anh lâu như vậy, nay anh dễ dàng có được cô, đâu dễ dàng như vậy, không nên…
“Phiền em đứng lên trước có được không?” Giọng Lục Nhược có phần gấp gáp. Cô mặc váy ngắn, liền như vậy áp sát người anh, lại còn không an phận cọ xát, thân hình mềm mại khiêu chiến sự nhẫn nại của anh.
“A Tây.” Thanh âm của Hứa Diệc Hàng gần trong gang tấc.
“Em thắng.” Lục Nhược nói nhỏ qua kẽ răng.
Mộ Tây đột nhiên ôm cổ anh, kéo xuống, bất ngờ hôn anh. Anh nghe được âm thanh hô hấp dồn dập của cô: “Ôm tôi!” Anh cũng rất tiện nghi đem cô ôm vào lòng, cánh tay nhẹ nhàng, thân hình cao lớn. Cô trốn ở trong ngực anh, cơ hồ toàn bộ đều bị che khuất.
Giọng Hứa Diệc Hàng xa dần, Mộ Tây vẫn ôm chặt vai Lục Nhược. Hứa Diệc Hàng tôi thật không muốn cùng với anh! Bị anh lợi dụng thật hạ thấp giá trị của tôi…
Lục Nhược kề trán vào trán cô, giọng khàn khàn: “Là em tự tìm đến!” Anh hôn cô thật hung hãn, mãnh liệt. Mộ Tây nghển cổ đáp lại, cơ hồ như muốn hít thở không thông. Tay anh nâng lưng cô lên, vuốt ve tấm lưng trần. Tay anh nắm chặt eo cô áp sát vào người anh, ra tăng lực đạo như muốn hòa làm một.
Mộ Tây nhớ Hứa Tiên từng bị khóa trụ ở xương quai xanh, một kim xuyên qua cả người bị khống chế giống như bị xiếng xích tâm hồn. Nếu đã vậy thì cứ tiến vào đi. Lục Nhược, cái tên xấu xa này khóa trụ ta, ta liền theo ngươi.
Cô không biết khi nào thì chính mình rơi nước mắt. Chỉ biết cô khóc mà không rõ thời điểm nước mắt rơi xuống, môi cô bị anh cắn cảm giác thật đau. Lục Nhược nhanh chóng nuốt lấy âm thanh của cô lại di chuyển xuống cổ thở hổn hển, cứng cỏi nói: “Em vừa như vậy, hắn tìm ra mới là lạ.”
Anh đem cô từ dưới thân anh đặt trở lại sô pha. Ngực anh theo từng hơi thở phập phồng lên xuống. Mộ Tây nhìn thấy mái tóc của anh dưới ánh trăng đen bóng, mượt mà. Anh tháo caravat, miệng hé ra thở hồng hộc, hướng mắt nhìn xuống thân ảnh kia.
Mộ Tây kéo kéo tay áo anh, nói: “Lục Nhược, tôi…” Cô lấy chiếc nhẫn từ trong ví ra đưa cho anh: “Tôi vẫn muốn kết hôn với anh. Anh đừng hiểu lầm.”
Lục Nhược kinh ngạc, lập tức ra vẻ lạnh lùng quay đi: “Tôi không muốn.”
“Anh xem,” Mộ Tâ


XtGem Forum catalog