Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341256

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1256 lượt.

g che dấu nổi ý cười.
“Ngày đó em nhìn thấy ở sân bay, anh cùng một người phụ nữ lại còn bồng một đứa nhỏ.” Mộ Tây thấp giọng nỉ non nói.
Hứa Diệc Hàng suy nghĩ một hồi nói: “Ngày đó em ở sân bay? Anh giúp vị phu nhân kia lấy đồ, đứa nhỏ đó rất thích anh nên anh đã bế nó, ngờ đâu bị hiểu lầm.”
Mộ Tây trầm mặc. Cho tới bây giờ vẫn vậy, cô thấy anh lẫn lộn trong đám đông, mà anh lại không thể nhìn thấy cô, rõ ràng gần nhau như vậy mà.
“Cái kia thật xin lỗi!” Sau năm năm xa cách, cô rốt cuộc đem câu nói xin lỗi thoát ra khỏi miệng. Mộ Tây đối với Hứa Diệc Hàng vẫn là một tâm trạng đè nén đến hèn mọn: “Năm đó là tại bố em không đúng, anh chán ghét em như vậy cũng là đúng thôi!”
Cô bị nâng dậy, kéo vào lồng ngực dày rộng ôn nhu của anh. Hứa Diệc Hàng mềm mại, dịu dàng vuốt ve đầu cô: “A Tây, em vẫn luôn để ý chuyện đó nên nhiều năm như vậy cũng không có liên lạc vơi anh sao?”
Cô đã từng bao lần mơ ước được dựa vào bờ vai anh như vậy, được anh ôm như vậy. Nhưng bây giờ lại không hề báo trước bị ôm như thế này, trong lòng cô không có cảm xúc gì, không nói lên được đây là cảm giác gì.
Năm đó, Mộ Tây thích anh, Mộ Bắc bảo cô phải dũng cảm tiến đến, nhưng cô lại nhút nhát không nghe. Cô tựa như nàng tiên cá, tìm lấy một nơi bí mật mà quan sát anh từ xa. Tâm tư đó cô giữ kín trong bốn năm, khi lên đại học, được Mộ Bắc cổ vũ cô mới dám dũng cảm bày tỏ, mua vé máy bay chạy đến thành phố nơi anh học. Đến trường học của anh sau khi hỏi mới biết hôm sau anh sẽ sang Mỹ du học.
Mộ Tây hồn vía bay lên mây, mãi sau này mới biết được, Mộ Trung nghe được chuyện từ Mộ Đông, trực tiếp tìm Hứa Diệc Hàng yêu cầu anh rời đi.
Không sao cả, ngày lễ tết anh nhất định sẽ trở về nhưng anh giống như biến mất không còn dấu vết, không trở về. Cho dù năm ấy, mẹ anh ốm nặng hấp hối muốn gặp anh cũng không được toại nguyện.
Mộ Tây biết xảy ra chuyện, Hứa Diệc Hàng xuất thân không quang minh chính đại, mẹ anh là tình nhân của một vị quan lớn, anh từ nhỏ chỉ sống với mẹ, cơ hội gặp bố anh chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Sau này khi ép hỏi Mộ Đông, Mộ Đông mới ấp úng trả lời là Mộ Trung giúp đỡ Hứa Diệc Hàng xuất ngoại, anh nếu không có công danh sự nghiệp thì không cho phép trở về.
Mộ Tây cùng Mộ Trung ầm ĩ một trận, sau đó mới gửi thư báo mẹ anh qua đời. Cô đem tất cả những thứ liên quan đến anh đốt sạch, thâm tâm cô biết cô không có đủ tư cách cùng anh ở một chỗ nữa.
Cô vụng trộm thích anh bốn năm, đứng từ xa ngắm anh, sau lại dùng thân phân anh em bạn bè để ở bên cạnh anh kề vai sát cánh, một chút một chút tới gần anh. Cô trải qua bao nhiêu gian khổ nhưng không cách nào tiến gần tới hạnh phúc được ở gần anh. Cuối cùng lại đẩy anh đến kết cục bi thảm như vậy, không thể trách ai, chỉ có thể trách chính mình mà thôi.
Hứa Diệc Hàng bây giờ lại chỉ nói với cô hai câu, một câu: “Đã biết”, câu kia là: “Không có việc gì, yên tâm”. Hai cái tin nhắn này vẫn là nằm ở trong di động của cô không sao xóa đi được.
Jumbo said: Cái tin nhắn mà trước kia anh Lục nghịch máy chị í mà chị sợ mất đó!!
“Không phải lỗi của em!” Hứa Diệc Hàng đem cánh tay còn laị gắt gao ôm lấy cô, cảm thấy một bên bờ vai ẩm ướt: “Là vợ của bố anh giấu đi giấy báo, cho nên anh không trở về. Bà ấy hận mẹ anh, hận cả anh nữa”
Năm đó anh cũng rất hận, rất oán. Mộ Trung từng nói: “Thân phận cậu như vậy, muốn cho con gái tôi yêu, xứng sao?”. Quả thật thân phận anh lúc ấy không được quang minh chính đại lại không có năng lực bảo vệ cô, lấy tư cách gì nói yêu cô, nói gì đến đem cho cô một cuộc sống xa hoa đầy đủ.
Vô luận lúc trước trải qua bao gian nan nay anh đã trở về, anh muốn đòi lại tất cả những gì thuộc về anh, kể cả cô.
Hứa Diệc Hàng cúi xuống khẽ hôn vào vành tai Mộ Tây, tình ý chân thành: “A Tây, ở cùng một chỗ với anh đi!”






Nụ hôn ẩm trượt từ tai uốn lượn xuống cổ cô, ngay khi Hứa Diệc Hàng muốn tiến sâu hơn nữa lại bị Mộ Tây đẩy ra cự tuyệt.
Cô cắn môi không nói gì nhưng vẻ mặt lại biểu thị tâm trạng vạn phần ủy khuất cùng khó hiểu.
Hứa Diệc Hàng nở nụ cười tự giễu, anh cố ý xem nhẹ những biểu hiện cùng tình cảm của cô, anh thật sự nghi hoặc anh và cô thật sự là không thể ư? Anh vẫn cho rằng chỉ cần anh khăng khăng giữ lại cô ở bên người cô sẽ lại quay trở lại bên anh, giống như ngày xưa nói cười tự nhiên, đem rượu đến trước mặt anh nói: “Hứa Diệc Hàng, cười một cái coi!”
Mộ Tây chạy trốn vào phòng mình, dựa lưng vào ván cửa thở dốc. Tay sờ sờ lên cổ, chỗ bị anh hôn vào tựa như còn ẩm ướt, những nơi đó máu dường như không chảy được đọng lại làm nóng rần lên.
Cô nắm chặt tóc mình, anh vừa rồi nói muốn cùng cô ở chung một chỗ, anh hôn cô!
“Nguy rồi!” Nhớ tới cú điện thoại ngày hôm qua của Lục Nhược, Mộ Tây lập tức tỉnh ngủ, sờ sờ quần áo muốn đổi.
Cái gì đó bị cô dẫm lên, miệng cô không than kêu muộn.
Mộ Tây chạy xuống khỏi giường, xoay người kiểm tra. Là nhẫn Mộ bà cho cô mà, chiếc nhẫn tỏa ra ánh sáng lấp lánh dưới mặt trời.
**
Kh