Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1197 lượt.
y ra sức phân tích: “Hai nhà chúng ta môn đăng hộ đối, hai bên cũng có giao tình. Hứa Diệc Hàng, cả bố mẹ tôi đều không đồng ý. Hứa phu nhân là dì em. Hơn nữa hôn anh cũng hôn rồi, sờ anh cũng sờ rồi!” (o__O) Lưỡi của cô đảo một vòng nhưng thế nào cũng không hợp lý, loạn một hồi mới xong.
“Đúng vậy, trừ việc em không thích tôi, chúng ta xác định thích hợp.” Lục Nhược vừa xấu hổ vừa giận giữ, anh rốt cuộc là đang làm cái gì vậy? “Đương nhiên tôi cũng không thích em!” Lớn như vậy, lần đầu tiên anh bị một tên đàn ông khác diễu võ dương oai trước mặt, còn bị một người con gái qua cầu rút ván (nguyên bản là tả diêu hữu bãi cũng chẳng biết là chi. Thôi dịch tạm, có b nào biết thì giúp bạn với)
Mộ Tây bị anh hắt một gáo nước lạnh, nước mắt lưng tròng. Anh, anh như thế nào vẫn tức giận!
Cô đem nhẫn giơ ra trước mặt anh: “Rốt rốt cuộc anh có muốn kết hôn hay không?”
Lục Nhược thô lỗ cướp chiếc nhẫn.
Mộ Tây ngẩng đầu nhìn ánh trăng bên ngoài, thật tròn, hương hoa hồng thoang thoảng từ bên ngoài truyền vào, bên cạnh nhất định có vườn hoa. Tốt, hoa dưới ánh trăng thực thích hợp biểu tình đạt ý.
“Lục Nhược…”
“Cái gì?” Lục Nhược hung dữ trừng mắt, không khéo, đèn bật sáng. Xung quanh reo mừng.
Mộ Tây nhìn Lục Nhược, túm lấy cổ áo anh, lửa giận trong lòng chạy đi hết: “Anh đứng lên đi. Xấu hổ.”
Lục Nhược nhìn thấy Hứa Diệc Hàng rẽ đám đông tiến đến, dã tâm trả thù bùng lên, anh đem Mộ Tây kéo vào lòng cùng đứng lên: “Xấu hổ? Em thì đẹp lắm đấy?”
Mộ Tây nhìn anh ngây thơ bĩu môi, ngại ngùng nhếch miệng, học anh chu môi hôn. Khóe mắt cô còn đọng vài giọt nước mắt, không được tự nhiên cho lắm. Nhưng Lục Nhược lại nhìn ngây ngốc, nhìn thật không ra cô ở trước mặt đại thiếu gia anh cũng sẽ thẹn thùng!
Động tác của Hứa Diệc Hàng phía ngoài đương nhiên rất hấp dẫn phóng viên, tuy nhiên vừa nãy vài người cũng đã chụp được cảnh Mộ Tây cùng Lục Nhược hôn môi, hai người bĩu môi, một cái lại một cái trông thật ngây thơ. Khi Hứa Diệc Hàng đi qua chỗ Mộ Tây, tất cả mọi người đều thực mong chờ sự việc sẽ phát sinh như thế nào.
Mộ Tây bị đèn flash làm cho lóa mắt, đầu chôn trong lòng Lục Nhược cười nói: “Bị chụp được rồi!”
“Kệ cho họ chụp đi!” Lục Nhược vội vàng ôm lấy cô đi ra hướng cửa.
Vài phóng viên vừa thấy nhân vật chính định đi, cũng chen lấn chặn đường lại.
Anh thong dong tao nhã ngăn cản các phóng viên dọc đường đi, đón máy chụp ảnh nháy như điên, nở nụ cười câu hồn đoạt phách. Vài nam phóng viên định chụp hình nữ nhân vật chính. Hai ba nữ phóng viên hỏi lớn về thân phận của nữ chính.
“Ai bảo vậy!” Mộ Tây chụp lấy tay anh trên đầu cô, soi lên gương chiếu hậu: “Thật là, tóc em phải làm mất mấy giờ liền, đều tại anh cả đó!”
“Là chính em đem nó cọ lên người anh, sao còn trách anh!” Lục Nhược trêu lại cô: “Đi làm tóc sao không chọn người nào có mắt thẩm mĩ hơn một chút!”
Kỳ thật, từ 5 năm trước Mộ Tây đã biết mình cùng Hứa Diệc Hàng không có duyên, hoặc là từ trước đó cô cũng đã biết. Nhưng là do cô tự dối mình, không có được tình yêu của anh cô muốn dùng thời gian để xoa dịu bản thân.
“Từ bây giờ em phải để ý lời nói, con dâu Lục gia cũng không phải dễ làm đâu.” Lục Nhược làm ra vẻ nghiêm túc nhắc nhở. Anh có thể hiểu được phần nào tâm tư của cô, từng yêu khắc cốt ghi tâm một người, cho dù tự buông tay nhưng trong lòng vẫn là không nuôi mất mát. Nhưng anh lại có phần hâm mộ cô, ít nhất cô cũng có thể quang minh chính đại nói mình đã từng yêu một người.
Trong xe không khí nhất thời trầm mặc. Im lặng một lát, Lục Nhược vươn tay về phía Mộ Tây: “Lại đây, cho anh ôm một cái.”
Bởi vì làn váy khá lớn, Mộ Tây liền ngồi trên đùi anh, còn chưa hưởng thụ cử chỉ dịu dàng của anh liền xấu hổ muốn thu về.
Lục Nhược cũng không nghĩ cô để cho anh ôm trong tư thế này, dù sao cũng đều bị phát hiện rồi, anh cũng không phải loại da mặt mỏng. Anh đơn giản chế trụ thắt lưng cô, giữ cô trong lòng: “Định làm gì? Đừng có lộn xộn.”
Mộ Tây vẫn còn là khuê nữ, nhưng như vậy một khối cứng rắn nóng hổi giữa hai chân cô. Trừ bỏ hoảng loạn chính là cảm giác xấu hổ. Cô thầm nghĩ đầu óc đúng là bị chó cắn mất. Cứ như vậy xe hai người ở chỗ để xe.
“Anh mau buông tay!” Mộ Tây cực lực phản đối.
Lục Nhược hạ cằm tựa vào vai cô, cười đến xấu xa: “Là ai khoe khoang là mình viết tiểu thuyết ngôn tình, cảnh gì cũng đã xem qua? Muốn anh cho em trải nghiệm một chút hay không?”
Anh cũng không nên tiếp tục làm càn đi. Mộ Tây dùng sức dựa vào anh, cứ như vậy lưng chạm vào vô lăng có chút lạnh lẽo, không như nơi nào đó ấm nóng. Thì ra có thể nóng như vậy, ách, cứng rắn. Cô ngượng ngùng hỏi nhỏ: “Anh khi nào thì bắt đầu?” Cô từng nhớ tiểu thuyết của mình cũng đã viết: “Dục vọng của anh không biết khi nào ngẩng đầu, cứng rắn cứng rắn chạm vào cô.” (nhắm mắt)
“Vừa rồi…” Lục Nhược thẳng lưng, hướng cô hôn cô, nụ hôn dừng lại ở môi trên dây dưa một hồi. Cô có nghe thấy âm thanh nụ hôn của anh. Đến khi cô cảm thấy đau, phát ra tiếng khán