Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.

“Bác sĩ nói tôi mang thai?”
Bác sĩ gật đầu chỉ chỉ ra: “Không phải trên đây viết rõ rồi sao, đã hơn hai tháng, cần chú ý nghỉ ngơi cùng ăn uống. Là lần đầu tiên sao? Sao không có chồng di cùng?” Xem gương măt mừng rỡ của Mộ Tây khi sắp được làm mẹ, bác sĩ phát hiện mình đoán sai thầm trách cũng không nên trách cứ là tốt hơn.
Bác sĩ muốn chữa lại nên đem vẻ mặt ôn hòa nói với cô một vài việc cần chú ý, Mộ Tây rất kịch động bèn đem giấy nhớ ra đưa cho bác sĩ, còn lấy sổ ra chép lại.
“Chú ý thức ăn bổ dưỡng, thời gian nghỉ ngơi, đảm bảo tâm trạng,…” Mộ Tây thúc giục bác sĩ: “Còn gì nữa không ạ?”
Con mắt bảo thủ của bác sĩ nhìn chằm chằm vào miếng giấy nhớ của Mộ Tây, khóe mắt run rẩy xong cũng không kìm được hỏi lại một phen: “Phu nhân cô ghi gì lại trên đó …”
“A bác sĩ nói cái này?” Mộ Tây giơ tờ giấy nhớ hình bra lên: “Đây là do tôi cố ý dùng, rất đặc biệt phải không? Bác sĩ nói nhiều quá, còn chuyện gì nữa không ạ?”
Trên tờ giấy ghi chép màu hồng nhạt thoạt nhìn chi chít chữ, “một chén cháo vào giữa buổi” đi qua một nơi màu đỏ rất khả nghi, Mộ Tây nhanh chóng lướt ngòi bút qua.
Bác sĩ run run đẩy gọng kính, đây là họa tiết a a a! Ai tới cứu lại một chút nữ tính bí mật được không?
Dọc đường trở về nhà, Mộ Tây không ngừng lấy tay vuốt dọc bụng của mình, ngây ngô cười. Hoàng hôn mùa hè luôn thật đẹp, ánh nắng chói chang ban ngày rút đi, dưới chân, có đợt gió nhẹ thổi qua làm người ta cảm thấy ấm áp từ trong ra ngoài.
Không biết Lục Nhược biết tin này sẽ phản ứng ra sao, cô mặc sức tưởng tượng, có thể giống trên ti vi không, đầu tiên là ngây ngốc sau đó ôm cô quay vài vòng hô: “Tôi muốn làm bố!” Cô che miệng đằng hắng.
Mộ Tây sờ vào tóc của mình nhớ sau khi ý loạn tình mê xong anh hỏi nàng tại sao nàng không đi làm tóc cô thật sự rất hợp với tóc xoăn lọn to. Cô thở hổn hển trong lòng anh một hồi lâu mới nói nhỏ chờ sinh xong đứa nhỏ đã. Chờ cục cưng ra đời, cô muốn anh đưa cô đi làm tóc.
Cô nhất điện thoại gọi cho anh: “Lục Nhược bao giờ thì anh về?”
“Đêm nay, sau khi tham dự tiệc khai trương xong mai có thể về rồi! Bảo bối nhớ anh không?” Lục Nhươc chưa nói được hai câu bên kia có người gọi anh: “Lục tổng…”
Lục Nhược bên kia : “Ba” một tiếng: “Nhị Tây chờ anh về, trước cứ thế đã.”
Hiện tại cho dù chỉ là tiếng “tút, tút” vô cảm cũng làm Mộ Tây thật sung sướng. Mà cả Lục Nhược cùng Mộ Tây đều không biết ở thành phố S, một quả bom thật lớn đã nổ.






Thời gian chờ đợi thật là dài, từ sau khi Mộ Tây ở bệnh viện về liền ở luôn trong nhà không ra ngoài, chỉ sợ gặp được người khác nhất thời kích động mà nói ra.
Trước hết, cô quét dọn lại nhà cửa hết một lần, giống như vợ chờ chồng trở về thay bình hoa mới. Cô vuốt vuốt cái bụng bằng phẳng của mình, khẳng định là cục cưng biết cô cùng Lục Nhược cãi nhau nên mới tới.
Lo lắng trong lòng cô bỗng chốc tiêu tan bởi ý nghĩ có đứa nhỏ. Thời gian trôi đi, về sau ở cạnh anh là cô, bằng sức hút của mình, khẳng định anh định sẽ chỉ yêu một mình cô mà thôi.
Buổi tối, trong phòng bếp sực nức mùi thức ăn, Mộ Tây chạy qua chạy lại không biết bao nhiều lần.
Tại cửa hàng cháo, bác bán cháo nhiệt tình đón cô: “Phu nhân hôm nay có phải vẫn giống mọi khi hai phần cháo đặc thêm rau thơm cùng gia vị.”
“Là thành phố M – là tổng biên tập, muốn mua lại toàn bộ báo Hồ Lục. Tối hôm qua đã chuyển giao lại mọi thứ cho bên kia sáng nay Hồ Lục đã tuyên bố phá sản. Hơn nữa…” Người đó đem ra môt tờ báo mua ở chợ: “Đây là bản báo do người ở tòa soạn báo Hồ Lục chiều cùng ngày phát hành, trên mạng cũng có.”
Tại thành phố M, cả tòa soạn báo nơm nớp lo sợ nhìn Mộ Bắc bị gọi vào phòng tổng biên tập, bên trong thình thoảng truyền ra tiếng đập bàn cùng tiếng quát tháo tức giận nhưng kì quái là không nghe thấy tiếng Mộ Bắc như mọi khi đã lưu loát cãi lại một tiếng rên phản kích.
Nhân viên A thì thầm vào tai nhân viên B: “Tổng biên đại nhân nhà mình không biết phạm phải lỗi gì?”
B nhún vai: “Vượt quyền làm việc tư, lấy việc công báo thù riêng.”
***
“Sao anh trở về sớm như vậy?” Mộ Tây nhìn đồng hồ treo tường chưa đến 8 giờ. Không phải anh ấy bảo buổi tối 9 giờ mới bay sao? “Em còn chưa làm cơm đâu.”
Hai tháng không gặp, Mộ Tây thấy Lục Nhược đứng trong bóng tối nhưng sao trông anh thật gầy.
Lục Nhược từ ngoài cửa bước sải chân về phía cô để lại trên sàn sạch bóng đầy vết dấu chân.
“Anh đổi dép đi, em mất bao nhiêu công mới lau được đó!” Mộ Tây bất mãn chạy theo anh nhưng lại phát hiện trên người anh có mùi rượu rất nồng, cô đang phân vân liền bị Lục Nhược kéo vào trong lòng. Anh có chút thô bạo kéo cắm cô lên hôn xuống.
Nói là hôn nhưng không bằng nói cắn còn hơn, tay anh miết ở eo cô như muốn bẻ gãy đôi người cô ra vậy. Trong miệng anh nồng nặc mùi rượu khiến cho cô vô cùng khó thở. Đầu lưỡi anh vươn thẳng vào trong miệng cô làm cô bỗng dậy lên sự ghê tởm. Lần đầu tiên cô biết hôn môi có thể làm người ta khó chịu đến như vậy.
“Anh buông ra, a… Khó chịu!” Mộ


Polaroid