Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341308
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1308 lượt.
i đến mấy giờ.
Hứa Diệc Hàng chỉ mỉm cười nhìn Mộ Tây: “A Tây ngồi xuống nói chuyện với anh một lát đi!”
Mộ Tây nhìn về nơi khác: “Thực xin lỗi bổn tiệm không có cung cấp loại dịch vụ này, nếu anh cần có thể đi ra cửa và rẽ trái” Cô thật sự không biết anh muốn gì ở cô, không phải anh cũng có bạn gái mới rồi, sao mỗi ngày còn đi tới đây. Mỗi lúc làm việc cô vẫn có thể cảm nhận tầm mắt của anh vẫn luôn đặt trên người mình, ngẫu nhiên cô ngẩng đầu lên nhìn anh, anh không hề e ngại nhìn thẳng vào mắt cô cười đây ý nhị.
“Cái kia,” giọng nhỏ nhỏ như còn nuốt trong họng, nhân lúc cửa hàng vắng khách, cô bèn đem một chiếc ghế ngồi đối diện với anh: “Em đã kết hôn hơn nữa anh cũng đã có bạn gái mới rồi, nếu anh muốn cùng em nối lại tình xưa e không được hợp lí cho lắm… ” Tuy rằng nói như vậy có vẻ hơi quá nhưng bẳng chính trực giác của mình Mộ Tây biết Hứa Diệc Hàng đang muốn dụ dỗ cô…
Mộ Tây chạy vào bên trong toilet.
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?” Lâm Sinh quỳ rạp xuống đất để nhặt mảnh vỡ: “Hứa Diệc Hàng không phải tôi đả kích cậu nhưng chuyện của cậu và Mộ Tây giờ đã là chuyện không thể rồi. Trước kia, trước khi chúng ta cùng ở nước ngoài, cậu bỏ cô ấy, quyết tâm ra nước ngoài chẳng qua cũng chỉ vì cậu coi cô ấy như trò chơi mà thôi. Không cần mang danh nghĩa sứ giả tình yêu đến làm tổn thương cô ấy nữa, đừng tôi..” Lâm Sinh nói âm thanh trong cổ họng có chút phát nhanh: “đừng như tôi… đừng giống nhau.”
Mộ Tây ngồi ngây ngốc trong phòng vệ sinh nửa ngày, lấy di động ra gọi cho Lục Nhược: “Lục Nhược…”
“Nhị Tây, em không sao chứ?”Lục Nhược trả lời, âm thanh ở đầu dây bên kia hỗn loạn, ồn ào.
“Một ngày nào đó, anh có thể hoàn toàn quên Lục Hi trong tim anh sẽ chỉ có mình em thôi có được không?” Nói xong Mộ Tây liền cúp điện thoại. Cô thà làm con rùa rụt đầu chứ không muốn nghe câu trả lời của Lục Nhược, chỉ cần do dự trong một chút thôi cô sợ mình không kìm được mà bỏ đi mất.
Khi Mộ Tây đi ra khỏi nhà vệ sinh, Hứa Diệc Hàng đã bỏ đi. Lâm Sinh nhìn cô nói: “ Mộ Tây để anh đưa em về.”
“Không cần.” Mộ Tây đến gần cửa sổ ngồi xuống, day day thái dương nói: “Lâm Sinh, em muốn uống chút rượu.”
Khi Lâm Sinh đang thu dọn các thứ chuẩn bị đóng cửa thì Mộ Tây đang ngủ gục, trên bàn còn lại hai chai rượu rỗng. Anh thở dài đang muốn dang tay đỡ cô lên lại bị một bàn tay khác từ đâu giành lấy, vững vàng ôm Mộ Tây lên.
Lâm Sinh đuổi theo Hứa Diêc Hàng tới cửa: “Cậu muốn đem cô ấy đi đâu? Hứa Diệc Hàng tôi không cho phép cậu như vậy. Lục Nhược là loại người như thế nào, anh ta sẽ để yên cho cậu chạm vào vợ anh ta hay sao?”
“Lâm Sinh tôi chỉ muốn ôm cô ấy, tin tưởng tôi đi!”
Lâm Sinh thấy trong mắt người đàn ông này có một tia cầu khẩn cùng hèn mọn. Anh nhớ lại đoạn thời gian trước kia, anh ở cùng anh một kẻ điên cuồng suốt ngày đem sách vở ra cắn loạn nhưng cuối cùng lại rước một cái kết thúc đau khổ nhất cho mình. Gia cảnh hậu đãi nhưng anh không hiểu vì sao anh ta lại chọn cho mình kết quả bi thảm như vậy. Anh ta vẫn có thói quen đem tấm ảnh kia ra vuốt ve, “Vì muốn có đủ tư cách thích cô ấy thôi.”
“Đinh linh linh” sau mấy tiếng vang Lâm Sinh nhìn bóng Hứa Diệc Hàng ôm Mộ Tây đi xa không nói gì. Không một ai luôn đứng một chỗ chờ ai đó, đây cũng là cái giá đáng phải trả trong cuộc sống, cô ấy đã có cuộc sống riêng của mình. Trái tim cô ấy với cậu đã sớm lạnh ngắt, trái tim ấy lại đang hướng về một nơi khác cùng cậu đã chẳng còn cơ hội rồi
**
Mộ Tây sửng sốt hồi lâu mới nhận ra nới mình đang ở, cô chạm vào ga giường sau tiến lại gần cửa sổ có dây trường xuân, đây rõ ràng là nhà trọ mà cô ở cùng Ngô Mỹ Mỹ ở trước đây.
“Hôm qua em uống rượu nên anh đưa em trở về đây.” Hứa Diệc Hàng bỗng nhiên lên tiếng làm cô nhảy dựng lên, hóa ra anh vẫn ngồi cạnh giường cô.
Mộ Tây cảm thấy mu bàn tay vẫn còn vương lại hơi ấm: “Sao anh vẫn còn ở nơi này?” Theo lí thường anh đã vào Hứa gia thì phải ở trong ngôi nhà xa hoa của cha anh mới đúng.
Hứa Diệc Hàng nắm bàn tay trống trơn, chống tay lên giường khẽ đứng lên: “Đói chưa, đi ăn cái gì nhé!”
“Rốt cuộc anh muốn cái gì?” Mộ Tây nhìn anh gắt: “Có cái gì thì nói ra là được. Nói anh không thích Hứa gia, nói anh nhớ mẹ anh, nói anh rất khó chịu, muốn thì hãy nói ra, sao lại tự làm khó mình như vậy? Vì sao anh luôn miễn cưỡng làm những việc mình không muốn!”
“A Tây có thể hiểu em đang quan tâm anh không?”
Mộ Tây cảm thây vô cùng mệt mỏi : “Hứa Diệc Hàng đây hoàn toàn không có ý gì khác!”
**
Khi lần thứ ba phải chạy vào trong toilet cô hiểu mình phải đi tới bệnh viện.
Ngoài một chút bất an cùng kích động, cô đi vào trong bệnh viện, lấy kết quả kiểm tra xong trông cô ngơ ngác nhìn hai chữ: “Dương tính”. Không hiểu lắm cô nhìn bác sĩ hỏi: “Dương tính có phải là không có gì phải không ạ?”
Bác sĩ viết kết quả vào sổ cho cô xong, nhìn cô đánh giá phát hiện không có người đi cùng, qua nhiều năm kinh nghiệm, lạnh như băng hỏi: “Nếu muốn bỏ? Ra bên ngoài lấy chữ kí người thân xong vào trong kia thu phí.”
Mộ Tây há to miệng: