Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.

Lục Nhược ôm Mộ Tây ngồi xuống sàn, nhặt lên quần áo mặc vào cho cô, nhìn cô khóc như vậy, hương vị ngọt ngào của chiếc bánh ngọt còn chưa thấm được vào phế phủ đã dần tan đi, cảm giác chua xót dâng lên trong lòng.
Mộ Tây đẩy anh ra, nhặt lên chiếc váy vừa rồi bị anh cởi ra, rút từ bên trong túi một mảnh báo cũ. Lục Nhược mở ra, báo đã cũ, trang giấy đã có chỗ ố vàng, trang đầu là một bức hình màu khổ lớn, chính là anh và Lục Hi đang hôn nhau. Phía dưới còn có một hàng tít lớn chạy dài nói anh – Lục đại thiếu gia cùng người mẫu mới nổi vừa hôn đính ước.
Lục Nhược thở dài, cúi đầu gạt lệ trên mặt Mộ Tây, ôm cô lại: “Sàn nhà lạnh, chúng ta về phong ngủ đi rồi nói… Anh cũng không phải cố ý muốn gạt em.”
Trái tim Mộ Tây giống như là bị dao chém vào. Đau. Người đàn bà nào cũng cho rằng, tình yêu là ở hôn nhân, trong đó mình là nhân vật chính, cô cũng không ngoại lệ. Nay mới phát giác, cô chỉ là một người con gái khác đi vào cuộc sống của chồng cô, cô chỉ là người đến an ủi anh sau cuộc tình đau khổ mà thôi.
“Nhị Tây,” Lục Nhược từ phía sau ôm lấy cô: “Bây giờ anh thực sự là thích em, anh yêu em. Tất cả đã trôi qua rồi.”
“Lục Nhược anh dám nói trong lòng không còn chị ấy sao?” Mộ Tây quay đầu, nhìn chăm chú vào anh. Làm cho cô thất vọng là trong ánh mắt anh vẫn có một phần không xác định, mê mang vẫn là đau xót. Lục Hi lưu lại cho anh vết tích ấy cả đời.
“Em là vợ anh, Nhị Tây…”
“Chị ấy là chị của anh!” Mộ Tây có chút kích động: “Anh không thể giải thích được loại cảm giác này. Người ngoài nhìn vào, lúc anh đối tốt với cô ấy, ngay cả tư cách phản đối em cũng không có. Nhưng là chính anh tự hiểu được với anh cái gì là hơn cả! Anh chỉ là tìm một người thay thế, nếu không phải tên em với chị ấy tên đồng âm, người nằm trên giường bây giờ không phải em mà là Phiên Phiên!”
“Em nói gì vậy?” Lục Nhược biến sắc: “Người thay thế, anh sẽ không cùng người thay thế kết hôn. Là chính anh ngay từ đầu đã thích em nhưng không nhận ra. Lúc đầu là giả nhưng sau đó thì là thật, chẳng lẽ em không cảm nhận được. Chuyện của anh cùng cô ấy,…. loại sự tình này bảo làm sao anh có thể nói cho em biết được, em sẽ suy nghĩ thế nào đây?”
Mô Tây khóc lớn: “Anh là đồ biến thái!”
Ban đêm, Mộ Tây không cho phép Lục Nhược lại gần mình, Lục Nhược phải ra sô pha ngủ. Nhưng cho đến tận sáng trên giường vẫn vọng lại tiếng khóc cùng tiếng trở mình của cô. Anh mở mắt trừng trừng đến tận hừng đông, nhẹ nhàng đến cạnh giường nhìn thấy Mộ Tây nằm trên giường mắt mũi đều hồng lên cả, xung quanh giường toàn là khăn giấy cô bỏ lại. Tiến lại, anh vuốt ve mái tóc của cô: “Nhị Tây, anh thực sự rất yêu em!” Anh xoay người ấn môi mình vào môi cô, nụ hôn thật ẩm ướt mang theo vị mặn.
Buổi sáng ngày hôm nay anh có một cuộc họp, buổi chiều phải đi ra nước ngoài, chỉ chuẩn bị đơn giản rồi đi ra khỏi cửa. Đứng ở cửa phòng kia một lát, trong đầu anh chợt nghĩ hay là đem cô theo mình nhưng liền ném ý nghĩ này đi trong nháy mắt, vẫn nên cho cô thời gian để bình tĩnh lại.
Qua một đoạn thời gian nếu cô còn chấp nhận anh thì đó là ý của ông trời còn nếu không thì đành phải chấp nhận thôi. Mà riêng với Lục Nhược cũng phải mất mấy năm mới có thể tự mình nhận ra.
Mộ Tây trở về nhà mẹ đẻ, không hề nói cho ai nghe chuyện cùng Lục Nhược cãi nhau, mọi người nhận ra cô có điểm bất thường nhưng cô không nói nên không ai hỏi. Hơn nữa mọi người Mộ gia đều biết bây giời Lục Nhược bộn bề công việc không về nhà, Mộ Tây trở về cũng làm họ rất vui. Chỉ có Mộ Đông là buồn, từ sau khi Mộ Tây trở về, cứ nhìn thấy anh là châm chọc cùng khiêu khích khiến anh sợ đến mức không dám đến trước mặt bà chị.
Sau khi trở về, Mộ Tây suốt ngày nằm trên giường của mình, ngoại trừ đi làm ở quán cà phê của Lâm Sinh vào buổi chiều, cách hai ngày lại đến Lục trạch chơi thì tất cả đều nằm ở trên giường. Trên giường, cô cảm thấy vô cùng mềm mại cùng thoải mái không còn cảm thấy đau đớn.
Do nhà của cô cùng Lục Nhược không có anh cô cũng không muốn ở. Anh đi rồi, lại ở tại nơi trong mỗi hơi thở đồ vật đều như có bóng hình của anh, làm cho cô tưởng tượng ra cảnh trong ngôi nhà này trước đây từng có người khác ở cùng anh, chiếm cứ lòng anh. Cô đều có cảm giác ghen tị.
“Nhị Tây, ai cũng nói anh thật khổ, mày lại cùng anh cãi nhau là không đúng. Cuối cùng anh cũng nói là anh yêu mày.” Mỗi lần tự nhủ với lòng mình như vậy cô đều cảm thấy tâm trạng thật rối rắm, đáy lòng lại nghe thấy chính mình nhắc nhở: “Mày chẳng qua chỉ là người thay thế của anh mà thôi, thật không công bằng!”
Mộ Tây cảm thấy như muốn nổi điên, cô nhìn vào con mắt to ngập nước của Trư Thất, nó muốn về Lục trạch không muốn ở cùng cô ở đây.
***
“Gần đây em làm sao vậy?” Lâm Sinh vỗ vỗ vai Mộ Tây, bất đắc dĩ trách cứ cô: “Trong tuần này đây là lần thứ ba đưa sai đồ.” Anh đe dọa cô: “Còn tái phạm nữa coi chừng anh đuổi việc em.”
Mộ Tây xoa xoa hốc mắt thâm quầng: “Xin lỗi, gần đây em rất mệt mỏi, có muốn em bồi thường gì không?”
Lâm Sinh cẩn thận đánh giá cô: “Thoạt nhìn tâm trạng em không t


pacman, rainbows, and roller s