Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1270 lượt.

nói thành lời.
Trần Tả nhìn dáng vẻ của cô, vỗ vỗ vai: “Sao, cô cũng thích anh ta rồi à? Đỏ mặt cái gì, Lục Thiếu gia cũng là một nhân tài, có điều là hơi hời hợt mà thôi. Dù sao người ta cũng khác với cậu ấm nhà đại gia khác, tự bản thân mình rất có bản lĩnh. Đừng nói cô, con gái thùy mị nết na thích anh ta có mà cả đống.”
Lục Hi líu lưỡi, lợi hại vậy? Thì thào nói, “Anh ta rất giỏi sao?”
Trần Tả suy nghĩ một chút, “Cô 26 tuổi đúng không, anh ta bằng tuổi cô đấy.”
Lục Hi càng thêm bội phục, tưởng mình tài cao tìm được công việc ổn định, thế nhưng nhìn người kia xem, rõ ràng cũng một nấy tuổi trên đầu, vì sao lại khác biệt lớn như vậy!
…..
Giờ giải lao qua đi, sàn catwalk lại tiếp tục sôi động như cũ. Lục Hi đứng phía dưới nhìn, mấy cô người mẫu đều đem cảm xúc chán chường giấu xuống lớp váy áo duyên dáng, thực sự rất hào nhoáng.
Ánh mắt Lục Nhược lơ đãng bỗng dừng lại trên người Lục Hi, cô quay lưng về anh phía anh, nửa người ẩn trong bóng tối, ánh đèn sân khấu cũng với bóng tối phân tranh vẽ nên hình thể đầy đường cong hấp dẫn, anh chậm rãi đứng lên, bước về phía cô.
Mái tóc dài lượn sóng được cô búi lỏng lẻo, gài lại bằng một cây trâm giản dị, bờ vai gầy, cái eo nhỏ kiêu hãnh, vành tai trắng nõn mịn màng không một món trang sức.
“Em là ai?” *Cô gái hay nàng tiên ='>'>*
Đột nhiên bị ai đó bắt lấy tay, Lục Hi sợ đến mức suýt nữa thì hét lên. Vừa quay đầu lại, đã bị hút vào đôi mắt đen láy sâu thẳm kia, cả thế giới trước mắt cô như bị chấn động.
Trái tim Lục Nhược dường như bị bóp mạnh một cái, bàn tay đang túm lấy cổ tay cô không ý thức được nắm thật chặt. Nhìn thấy cô nhíu mày mới vội vàng buông ra, nở một nụ cười mê hồn, cánh tay giơ lên khẽ đụng vào bờ vai gầy dồn cô vào một góc, “Người đẹp, nói cho anh biết tên của em được không?”
Lục Hi lạnh đến phát run, hóa ra lại là loại người lòng lang dạ sói sao?
K tuy rằng không tin vào mắt mình, thế nhưng, miễn sao tâm tình Lục Nhược tốt lên là được rồi, vội vàng quát Lục Hi, lúc này đang bị nhìn chằm chằm đến mức ngây ngốc, “Còn không mau trả lời Lục thiếu gia đi!”
Lục Hi không tình nguyện bĩu môi, thật là không có nhân quyền chút nào, “Tôi tên là Sở Hi.”
“Em họ Sở?” Lục Nhược nheo mắt, giọng nói có chút nguy hiểm.
Lục Hi gật đầu, họ gì thì liên quan gì tới anh? Anh nắm vai cô đau quá, mau buông ra đi!
Lục Nhược hướng phía K hất cằm, “Mau đưa cô ấy đi thay đồ, trình diễn một chút cho tôi xem.”
Lục Hi dù cho có ngàn lần không muốn, vạn lần không muốn vẫn bị K cùng Trần Tả liên tục dọa dẫm, cấp tốc bắt cô thay chiếc váy đeo Lục Nhược mới thiết kế. Cô bối rối sờ sờ vai, sau lưng hở nhiều quá, thật là lộ liễu.
Lục Nhược mắt sáng ngời, chống tay lên sàn diễn nhẹ nhàng nhảy lên, túm lấy cô xoay vài vòng, “Chính là cô ấy rồi!”
Lục Hi bị anh nhìn càng thêm quẫn bách xấu hổ chỉ muốn lập tức đi vào trong. Ánh mắt Lục Nhược như có sức thiêu đốt của mặt trời, khiến cô bị thiêu trụi từ trong ra ngoài.
Chính là loại cảm giác này, Lục Nhược chằm chằm nhìn Lục Hi, điều anh muốn chính là phong thái dịu dàng, gợi cảm nhưng không quá phóng túng.
Lục Hi cứ như vậy mơ mơ hồ hồ trở thành người mẫu đại diện cho mùa thời trang năm nay của Lăng Hiên, chẳng mấy chốc, poster, áp-phích in hình của cô đã bay đầy trời.
….
Tiệc rượu ăn mừng, K mặt mày hồng hào đi lại phía Lục Hi chúc rượu, “Hi hi à, lần này là nhờ cô đã cứu công ty của chúng ta đấy.”
Lục Hi thụ sủng nhược kinh tiếp nhận ly rượu. Từ khi cô được Lục Nhược chọn lựa, K liền lập tức thay đổi cách xưng hô, gọi cô rất thân mật.
Lục Hi cũng không biết mình đã uống bao nhiêu, chỉ biết người đến chúc rượu rất nhiều, cô không cách nào từ chối.

Tại quán rượu.
Lục Nhược ung dung móc chìa khóa ra mở cửa, quăng chiếc chìa khóa xuống đất, ngắm nhìn cô gái trên giường đang say ngủ. Nhún nhún vai, đã là thành ý của K, anh cũng không thể phụ lòng anh ta phải không? Gần đây bận rộn chuyện làm ăn, lại bị Nam Tịch Tuyệt và Cố Lãng gọi về một thời gian, đã lâu rồi ăn chay không được ăn thịt.
Tắm rửa xong, Lục Nhược cũng không vội, cầm ly rượu ra sân thượng chậm rãi uống. Vài chén qua đi, anh bắt đầu có cảm giác liền leo lên giường, cởi áo ngủ ném sang một bên, xốc chăn lên chuẩn bị ăn bữa chính.
Vì sao lại là cô? Nhìn thấy Lục Hi gò má đỏ hồng, người đầy mùi rượu, Lục Nhược cảm thấy thật bất đắc dĩ. Suy nghĩ một chút, khóe miệng lộ ra nụ cười thản nhiên, cái cậu K này, thực sự rất hiểu anh. Không sai, ngón tay Lục Nhược mân mê một lọn tóc của cô, anh chính là rất thích cô. Nhẫn nại ngắm nhìn cô gái này, một cảm giác thoải mái bình thản tựa như mặt hồ phẳng lặng.
Lục Hi chậm rãi mở mắt, lầm bầm một câu, “Đau đầu quá!”.
Bàn tay Lục Nhược đang lần mò trên ngực cô dừng lại, đứng dậy mở ngăn kéo lục lọi được một viên thuốc, “Này, uống thuốc đi.”
Gọi vài tiếng, hóa ra Lục Hi chỉ là nói lảm nhàm trong vô thức, lay cô mãi cũng không dậy.
Lục Nhược nhìn đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên của cô, trong đầu nổi lên ý niệm tà ác. Nhấp nước bọt, bỏ viên thuốc


Pair of Vintage Old School Fru