Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
vào miêng, anh cúi người hôn cô.
Thật sự ngoài sức tưởng tượng! Nụ hôn từ từ chậm rãi bắt đầu trở nên mãnh liệt, một tay nâng lưng của cô lên dính chặt vào lồng ngực mình, da thịt vừa tiếp xúc lập tức khiêu gợi lên ngọn lửa dục vọng, bàn tay rảnh rỗi liền bò lên trên người cô náo loạn.
Lục Hi khó chịu nhíu mày. Lục Nhược bất đắc dĩ rút ngón tay đang thăm dò nơi ẩm ướt kia ra, tiếp tục hôn lên đôi môi mềm mại kia, chật như vậy, cô chẳng lẽ vẫn còn trong trắng sao? Cứ tưởng rằng phụ nữ đến tuổi cô đều sớm đã….
“Khụ khụ khụ!” Lục Hi ho khan một hồi, ngồi bật dậy, đẩy Lục Nhược đang đè trên người cô sang một bên, cuối cùng cũng khạc ra viên thuốc trong cổ họng.
Cổ họng nóng rát, Lục Hi chật vật tựa vào đầu giường, đến cả phế phổi cũng thấy đau.
Lục Hi hết ho rồi lại nôn suốt cả đêm, tư tưởng lang sói của Lục Nhược cứ như vậy bị cô làm cho tiêu tan không còn chút gì.
Sáng sớm tinh mơ, anh sững sờ ngồi trên sàn nhà, quay đầu lại nhìn cô gái đang ngủ say sưa, vì sao anh lại phải thế này?
…….
…..
Từ quán rượu đi ra, Lục Hi nổi giận đùng đùng bắt taxi, trực tiếp lao đến phòng làm việc của K, “Tổng giám đốc, làm ơn cho tôi một lời giải thích!”
K nịnh nọt xin lỗi vài câu, phát hiện Lục Hi không hề mềm lòng, lập tức thay đổi thái độ, “Sở Hi, chuyện nhà cô tôi cũng biết sơ qua, đi theo Lục thiếu gia, chuyện sau nay không nói, ít ra thì chuyện tiền nong thuốc men cho mẹ cô cũng sẽ được đảm bảo. Hà tất phải băn khoăn làm gì?”
Bị nói trúng điểm yếu, cô cố gắng bình tĩnh, “Tổng giám đốc, xin lỗi đã làm phiền.”
K cười nói, “Không có gì, sau này còn phải nhờ Hi Hi chiếu cố nữa đấy.”
Ở công ty, suốt một ngày đêm Lục Hi vẫn ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Buổi chiều lúc chụp ảnh, thợ ảnh nói gì đó với Trần Tả, Trần Tả lập tức lôi cô từ trên sân khấu kéo vào trong toilet, “Cô xem cô đi, cũng không biết giấu giếm cái gì, không sợ người ta bảo mình không chuyên nghiệp sao!”
Lục Hi mờ mịt nhìn cô. Trần Tả thở dài, lấy phấn dặm nhẹ lên gáy cô, che đi dấu hôn vẫn còn in đậm, “Được rồi.”
…..
…
Cầm số tiền lớn đến bệnh viện đóng viện phí, Lục Hi mượn cớ tránh né đi ra ngoài.
Chậm rãi lang thang không mục đích một lúc lâu, cô mới phát hiện ra có người lái xe đi theo mình.
Biết cô đã phát hiện ra, Lục Nhược cũng không trốn tránh, thản nhiên tấp xe vào lề đường, xuống xe, sải bước về phía cô.
“Anh làm gì?” Lục Hi cảnh giác nắm chặt chiếc túi xách.
Lục Nhược nở nụ cười bỡn cợt, hai tay đút túi quần, “Anh đây vẫn chưa làm gì em, em có cần phải như thế không?”
Lục Hi sờ sờ cái cổ của mình, oán hận, “Không biết xấu hổ!” Đúng là không làm gì thật. Thế nhưng, cơ thể cô thế nào đều bị anh ta nhìn thấy hết, mấy dấu vết trên người cùng với đôi môi sưng đỏ biểu hiện cho cái gì cô cũng không phải là không biết. Chưa bị người ta ăn tươi nuốt sống cũng là may rồi.
Lục Nhược từng bước một bước tới gần cô, Lục Hi liền một mực thối lui, cho tới lúc lưng đụng phải lan can lạnh lẽo, muốn lùi cũng không lùi được nữa.
Lục Nhược nắm lấy thành lan can, đem cô vây trong ngực mình, cúi đầu hít hà mùi hương của cô, “Anh vẫn còn có thể không biết xẩu hổ hơn được nữa.”
“Chát” một tiếng, Lục Hi nghe theo tiếng gào thét trong lòng, giơ tay lên tát cho Lục Nhược một cái.
…..
Nhà trọ của Lục Nhược.
“Đau đau, nhẹ tay thôi!”
“Anh đừng lộn xộn nữa!” Lục Hi gấp gáp đến độ gần như đè Lục Nhược lại.
Lục Nhược rên la, “Mẹ nó, cô làm xước mặt tôi rồi, ối!” Lục Hi hung hăng cầm miếng bông tẩm cồn chà lên miệng vết thương của anh ta, đỏ mặt, “Không được nói bậy!”
Lục Hi cũng giống như những người con gái khác, thường mang trên người rất nhiều vòng vèo trang sức, hôm nay lại đeo một chiếc nhẫn có chút góc cạnh hơi bị sắc, đến lúc tát cho Lục Nhược một cái xong, rụt tay lại, trên khuôn mặt tuấn tú kia đã xuất hiện vài vệt máu nhìn thấy mà giật mình. Đặc biệt là vết thương trên khóe mắt lại càng nghiêm trọng, cả một mảng da đã bị cào rách.
Bị cô nhấn một cái như thế, lại thêm cồn thấm vào, Lục Nhược đau đến cứng đờ, tim phổi dạ dày cũng muốn thẳng đứng lên, “Sở hi, tôi cảnh cáo, cô dám làm đau tôi!”
Lục Hi đậy nắp chai cồn, “Tôi cảnh cáo anh dám giữa đường đùa bỡn phụ nữ!” thực sự không hiểu nổi cái anh chàng này, lúc thì nghiêm túc khác thường, lúc lại la khóc om sòm ăn vạ tựa như một cậu bé. Có điều, len lén nhìn khuôn mặt bị cô làm tổn hại, trong lòng thấy vô cùng xấu hổ.
Lục Nhược nhắm mắt lại châm chọc, “Cô cũng tính là phụ nữ sao? Cậu đây đến một cái ngón tay cũng còn chưa đụng tới!”
“Anh…!” Lục Hi tức giận đỏ bừng mặt, quơ lấy túi xách định bỏ đi.
“Á, cô không phải gây chuyện xong rồi bỏ chạy đấy chứ!” Lục Nhược gào to lên, “Mặt tôi thế nào làm sao còn gặp ai được nữa, có thế nào cũng phải làm cái gì cho tôi ăn rồi mới đi được chứ!”
Lục Hi bĩu môi đi vào nhà bếp. Lục lọi một lúc thầm cảm thán, thực sự chỗ này dùng để ở sao? Chẳng còn cách nào khác cô đành phải bắc bếp rán hai quả trứng rồi vo gạo bỏ vào nồi áp suất nấu cháo.
Lục Nhược bất mãn nhìn thức ăn trên bàn, “Có thế nà