Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341253
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1253 lượt.
y thôi sao?” cầm đôi đũa chọc chọc miếng trứng, rồi lại lấy cái thìa khuấy khuấy bát cháo, “Một miếng thịt cũng không có, cô muốn ngược đãi tôi đúng không?”
Bận rộn một lúc, Lục Hi cũng đói bụng, nuốt nước bọt đánh ực một cái, “Anh không ăn thì để tôi ăn, nhiều chuyện!”
Lục Nhược duỗi đôi chân dài, lười biếng ngả người trên ghế, “Ai nói tôi không ăn? Cô đút cho tôi ăn đi!”
Lục Hi trừng mắt liếc anh ta, lại một lần nữa muốn bỏ đi.
“Đút cho tôi ăn xong tăng gấp đôi tiền lương.”
…
..
“Lục thiếu gia, ăn đi.” Lục Hi ôn tồn dỗ dành Lục Nhược, “Ngon không?”
“Cũng tạm.”
Thấy trên khóe miệng anh ta dính hạt cơm, Lục Hi tiện tay giúp anh lau. Xúc cảm dịu dàng len lỏi trong tim, bỗng dưng cảm thấy anh ta thật gần gũi, Lục Nhược bắt lấy tay cô, ánh mắt bỗng đổi khác.
“Làm gì vậy?” trái tim Lục Hi đập “thình thịch”.
Lục Nhược giơ tay lên chạm vào ngực cô, cách một lớp vải, ngón tay cái khẽ ấn lên nhũ hoa, tà ác cười, “Cái này mới ngọt!”
Lục Hi bị anh ta ngả ngớn, hành động hạ lưu không gì sánh được, xấu hổ và giận dữ tới cực điểm. Anh, anh ta dám….! Hai gò má bắt đầu đỏ ứng lên lan tới tận cổ.
“Chậc chậc, thật là mẫn cảm!” bàn tay Lục Nhược từ trên ngực trượt xuống phía dưới, dọc theo đường cong mỹ miều xuống tới eo, một đường cong vừa khít với bàn tay anh. Cô gái này, anh thật sự là muốn cô đến phát điên. Đánh mắt lên nhìn cô, kinh ngạc thấy hai mắt cô đong đầy nước mắt.
“Chỉ là đùa thôi mà, khóc cái gì mà khóc!” Lục Nhược khẽ huých cô, giả vờ thoải mái nói, khóe miệng khẽ nhếch lên, hai tay đặt lên thắt lưng, nheo nheo mắt, “Được rồi được rồi, em đi đi. Cậu đây hôm nay mệt rồi.”
Lục Hi quay lưng lại, hoảng loạn lau nước mắt trên mặt, nói gì đó không rõ ràng, xách chiếc túi đặt trên bàn vội vã chạy trốn.
“Aizz, ngày mai tôi sẽ trực tiếp tăng lương cho cô, cậu đây lời nói đáng giá nghìn vàng!” Lục Nhược chẳng hề để ý tiếng cửa từ phía sau mở ra rồi đóng sập lại một cách nặng nề, cắt đứt lời nói của anh.
Đáy mắt Lục Hi tràn ngập suy tư đứng chờ ở cửa thang máy. Cánh cửa từ từ mở ra, tấm gương sáng loáng phản chiếu dáng dấp của cô, thật sự vô cùng chật vật.
Bên trong có một cô gái dáng người cao gầy rất xinh đẹp, thấy Lục Hi liền rất lẳng lơ hất mái tóc xoăn, đôi chân thon dài thong thả bước ra.
Lục Hi cúi đầu đi vào trong, tình cờ nhìn ra ngoài, phát hiện người đẹp kia đi tới phòng của Lục Nhược, móc trong chiếc túi xách tinh xảo ra một chiếc chìa khóa.
Chuyện gì sẽ xảy ra cả đứa ngốc cũng biết. Lục Hi dựa lưng vào thang máy, những hình ảnh quay cuồng trong đầu, người nào đó vừa nghiêm túc làm việc lại quay sang trêu tức cô, vừa đối với cô tà ác lại quay sang cười ngọt ngào, rồi còn cả đêm đó lưu lại dấu vết trên người cô…. Cô lắc lắc đầu, mình bị làm sao vậy? Cùng lắm cô và anh ta chỉ mới gặp nhau vài lần, vì sao lại phải để ý? Anh ta chính là loại người như vậy, được dịp thì chơi thôi. Hơn nữa, anh ta cũng không hề che giấu hứng thú đối với cơ thể cô, đối với một gã đàn ông như vậy, cô việc gì phải lo lắng!
Quên anh ta đi! Lục Hi nghiêm khắc cảnh cáo bản thân, tình cảm mãnh liệt nhất thời như vậy rất nguy hiểm. Đi xuống lầu, cô tới góc phố mua một cốc kem thật lớn, cầm chiếc thìa xúc một miếng to bỏ vào miệng nhai lạo xạo. Hôm nay nóng trời, vậy mà cô lại thấy lạnh run, nhưng cho dù thế nào, cục tức trong bụng cô vẫn không cách nào tiêu đi được.
Cô tới nhà hát, mua vé vào cửa xem. Bên trong người xem khá thưa thớt. Cô cũng chẳng biết tên vở kịch là gì, chọn chỗ ngồi sau cùng, cả người ẩn trong bóng tối nhưng trong đầu lại rất hỗn độn.
Ngọn đèn sân khấu đột nhiên tối sầm lại. Tới khi đèn được bật lên, Lục Hi bỗng dưng hóa đá, chằm chằm nhìn vào người con trai đang đột nhiên xuất hiện giữa sân khấu.
Trên khán đài, người ấy mặc chiêc áo khoác màu trắng, trong túi đặt một bông hoa đỏ tươi, trong tiếng nhạc, giọng hát lôi cuốn dịu dàng không gì sánh được từ từ cất lên. Giai điệu đơn giản, lời cũng ngắn nhưng đã phá vỡ hoàn toàn lớp phòng bị của Lục Hi.
“I love you, I love you….” Lặp đi lặp lại không ngừng, người ấy bước xuống sân khấu, từng bước từng bước một đi xuống, bước dọc theo cầu thang, ngọn đèn chiếu theo từng chuyển động của anh, cuối cùng dừng lại trước mặt Lục Hi.
Quầng sáng tròn tròn bao bọc lấy riêng mình cô và anh. Lúc ấy Lục Hi mới phát hiện trên ngực áo anh là một đóa hồng, kiều diễm và ướt át.
Lục Nhược khom lưng, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt của cô, “Anh biết là em không thể tin được. Nhưng mà, anh thực sự nghiêm túc. Sở Hi, anh yêu em, chấp nhận anh nhé!” bàn tay thon dài lần lên túi áo, rút đóa hồng ra đặt lên vành tai của cô. Ngón tay ấm áp khẽ chạm lên mắt cô, “Đừng khóc, xấu lắm.”
Lục Hi che miệng lại. Lục Nhược có vẻ khẩn trương chờ cô trả lời, lòng bàn tay bắt đầu túa mồ hôi. Đây là lần đầu anh thích một cô gái từ tận đáy lòng. Trái tim của anh vốn rất lạnh. Anh trước giờ cái gì cũng đều làm giống cha mình. Lục cha là một người đàn ông mạnh mẽ, lạnh lùng, nghiêm khắc có thừa nhưng nhân hậu lại không có. Ông thường xu