XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341205

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.

hược mạnh mẽ khỏa lấp, càng cố ngậm chặt miệng lại càng bị khiêu khích.
Chiếc váy ngắn đã bị xé rách, vạt váy bị vén lên tới tận eo. Hiểu rõ ham muốn của Lục Nhược, cô liều mạng đẩy anh ra, “Không thể!”
“Vì sao không thể? Hở?” ngón tay Lục Nhược thành thục xâm lược nơi cấm địa mềm mại, “Hi Hi, em đối với anh cũng có cảm giác, đừng từ chối anh! Mẹ nó, nếu anh quân tử lần này, bỏ qua lần này, anh sẽ hối hận cả đời!”
“Đừng như vậy, anh, nếu anh làm mới phải hối hận.” Lục Hi dần dần đã không còn sức phản kháng, “Đừng…”
Đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, giọng nói của Lục cha vang lên, “Nhược Nhược, Hi Hi, sao lâu vậy? Mẹ các con làm bánh nha đam, mau ra ăn thử đi.”
Lục Nhược chán nản buông Lục Hi ra, anh biết, chính mình đã bỏ lỡ cơ hội mất rồi.
Lục Hi sửa sang lại quần áo, đứng lên, “Lục Nhược, tôi nghĩ, vốn dĩ ban đầu chúng ta hấp dẫn nhau chẳng qua chỉ là thiên hướng huyết thống mà thôi, sau này từ từ sẽ thích nghi được.”
Thiên hướng huyết thống? Nghe thật hay. Lục Nhược ôm đầu, giọng nói khàn khàn: “Em đi trước đi, anh muốn yên tĩnh một chút.”
Cô có nghe lầm không, sao cô lại nghe thấy được cả tiếng nước rơi? Từng giọt, từng giọt, rơi xuống trái tim cô.
Thư phòng, Lục cha trầm mặc một lúc lâu, nhấc điện thoại gọi cho Nam Tịch Tuyệt: “Namtử, là bác. Giúp bác một việc… Ừm, cảm ơn cháu.”
Trên bàn, một chồng báo dày cộm, dưới ánh sáng mặt trời ấm áp lại càng ánh lên sắc vàng. Ngay trang nhất là một bức hình thật to, một đôi nam nữ thâm tình đang hôn nhau, người con trai khôi ngô tuấn tú, trên khóe môi có một cái nốt ruồi; cô gái xinh mắt ươn ướt nước. Người ngoài nhìn vào sẽ thấy vô cùng hạnh phúc. Hai người ở giữa quầng sáng của đèn sân khấu, xung quanh đều là bóng đen.
Hóa ra, đằng sau ánh ban mai chói lọi sẽ là bóng đen bất tận, vĩnh viễn không có lối thoát….






“Xuân cung đồ mười tám tư thế”
Là sách bìa cứng, mặt có mấy chữ tựa đề còn có chút óng ánh. Không hổ là đồ vật của hoa khôi có bảo vật này không sợ Hạng sư phụ không thu nhận cô.
Xem trong tiếng cười thanh thót của nữ tử cùng tiếng bước chân rất nhỏ của nàng là tiếng bước chân trầm ổn của một nam nhân khác.
Mộ Tây hoang mang để quyển bí kíp vào trong người, lo lắng nhìn xung quanh một vòng, cái này là đồ giấu dưới giường của một đại hoa khôi.
A, hoa khôi là người như thế nào chứ, là người chuyên đi tiếp khách nam nhân a!
Nam nhân sắc mặt tái mét: “Nói, người là do ai phái tới?”
“A, a…” Mộ Tây bị khăn tay nhét trong miệng, định chạy trốn lại bị nam nhân kia cầm dây chói kéo lại, nàng chỉ có thể thở bằng mũi.
Hoa khôi mặt mày xấu hổ trốn ở đằng sau nam nhân, oán hận trừng mắt nhìn Mộ Tây. Nam nhân cầm lấy cằm của nàng, hung ác nói: “Nếu không nói, liền lấy tội làm gian tế cho Tây Vực mà xử trảm lập quyết!” Tay hắn miêt qua ngực của nàng rút ra một quyển màu vàng.
Mộ Tây vặn vẹo thân mình trốn tránh, vẫn là không giữ được bảo bối của mình.
“Đây là…” Hoa khôi da mặt đỏ bừng, nhìn nam nhân nói: “Tướng quân, đây là đồ của ta!”
Lục Nhược cẩn thận xem xét mỗi một trang, xác định không có chỗ nào khả nghi mới ném xuống đất. Ánh mắt lại rơi xuống người của tiểu tặc vừa mới bắt được, không vì cái gì khác, mới vừa rồi lấy quyển sách từ người tiểu tặc lại làm lộ ra một mảng tuyết trắng da thịt trước ngực, một tấm vải hồng với dây vải mỏng manh che dấu một khe rãnh ẩn hiện, mơ hồ nhìn thấy được.
Lục Nhược lấy khăn tay từ trong miệng cô ra
“Lưu manh!” Mộ Tây mắng.
Hoa khôi đứng ở một bên tiến lại tát nàng một cái: “Tiện nhân do ai sai đến hả?” Con gái ở thanh lâu ngoài cầm kì thư họa còn phải học công phu trên giường, có công phu tuyệt kỹ sẽ không phải lo không có khách. Kỹ sảo này nhất quyết không được truyền ra ngoài, nên hoa khôi căng thẳng cũng là chuyện bình thường.
“Ngươi đánh ta?” Mộ Tây cả giận nói: “Ta sẽ mách với cha ta!”
Hoa khôi còn muốn đánh tiếp nhưng bị Lục Nhược ngăn lại. Tiểu tặc này tuy ăn mặc bẩn thỉu nhưng da mặt lại trắng nõn. Hắn thong thả đi đến phía sau nàng sờ sờ tay nàng, mười ngón tay tinh tế mềm mại, không giống như nha đầu bị sai khiến.
“Ngươi dám chạm vào ta, bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra!” Mộ Tây bị hắn chạm vào khó chịu liền nói: “Cha ta là mệnh quan của triều đình, các ngươi buông ta ra, buông ra!~”
“Thật sao, cha ngươi là mệnh quan của triều đình, vậy ngươi chạy đến nơi này để làm gì? Nơi này cũng không phải là nơi tiểu thư khuê các nên ở?” Lục Nhược nhìn nàng ương ngạnh bĩu môi, liền cầm lòng không đậu tay đem quần áo của nàng mở ra: “Không phải là ngưỡng mộ uy danh của bổn tướng quân ta mà đến hiến thân đó chứ?” Bàn tay to của hắn vuốt ve đầu vai mượt mà của nàng,làm toàn thân Mộ Tây nổi một trận da gà.
Mộ Tây cố gắng lui xuống đằng sau, đột nhiên nhớ tới lời hắn vừa tự xưng mình là Lục tướng quân: “Ngươi là Lục Nhược có phải không?”
“Làm càn! Tên của đại tướng quân mà ngươi cũng dám kêu!” Hoa khôi lại phẫn nộ.
Mộ Tây nhìn nam tử trước mắt đang làm càn, nói: “Ta, ta con