Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.
vào vai cô. Diệp Tri Ngã nhắm mắt lại, từ từ cảm nhận sức mạnh và tình yêu thương của một người đàn ông dành cho cô. Đột nhiên cô cảm nhận rằng cứ ôm anh như thế mãi và được anh ôm lại, thứ cảm giáccho đi và được nhận lại mới là điều hạnh phúc biết nhường nào.
Cơn gió nhẹ thổi qua, hai người đứng sát bên nhau thật trầm tư lặng lẽ. Diệp Tri Ngã cóthể nghe thấy khi Kiều Thận Ngôn an ủi vỗ về cô, mỗi một động tác mỗi một âm thanh phát ra, tai cô dính chặt vào bộ áo anh đang mặc, các lớp áo dính vào nhau tạo ra ma sát kêu sột soạt không ngừng. Và còn cả tiếng thở của anh nữa chứ, rồi còn nhịp tim đập đều đều phát ra dưới lồng ngực của anh. Tất cả mọi tiếng động trên cơ thể anh vang lên hòa trộn đan xen vào nhau, giống như đang góp thành những tia nắng mềm mại uyển chuyển mà nhẹ nhàng êm ái của mặttrời vậy, những tia nắng ấm áp ấy cứ bao quanh lấy mọi động tác chuyển động của cô,bám sát lấy cơ thể của cô cũng tương tự như nàng công chúa đã bị bùa mê của bà phù thủy già vậy, để rồi đến khi màn đêm buông xuống thì mới chấm dứt được mọi sự việc, để có thể lặng lẽ ngồi bên cạnh hồ nước yên ả cho đôi cánh nghỉ ngơi sau những hành trình dài đằng đẵng của cả một ngày mải miết.
Cô lắc lư chiếc cổ dài trắng muốt, ôm chặt eocủa anh, nói trong trạng thái mê mê tỉnh tỉnh, không biết mình đang trong cõi thực hay cõi hư vô: “Anh Kiều Thận Ngôn, em đã nói xong rồi đấy… Nếu như anh muốn em buông tay anh ra, thì xin anh hãy nói nhanh một chút cho em biết luôn đi, nếu không đợi lâu thêm chút nữa… đợi lâu thêm chút nữa em sợ rằng mình sẽ không nỡ rời xa anh được đâu…”
Kiều Thận Ngôn trả lời câu hỏi của cô bằng một nụ hôn nồng cháy, một nụ hôn thắm thiết yêu thương. Anh cúi xuống nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của người con gái đang e ấp trong lòng anh lúc này đây và đưa làn môi của mình áp sát vào làn môi mềm mại của cô. Buổi đêm tĩnh lặng thanh vắng thỉnh thoảngmột ánh đèn điện lóe sáng lên rồi trả lại cho bóng đêm sự huyền ảo hiu hắt theo bản chất vốn có của nó. Phía khung cảnh xa xămkia được ánh đèn chiếu sáng rọi đến cả một nửa khung trời, những tia sáng lấp lánh lung linh đến thần kỳ huyền ảo, chiếu sâu vào trong đôi mắt cô, lấp lánh những giọt lệ trong sáng.
Diệp Tri Ngã ngẩng cao đầu lên, lần đầu tiên cô chủ động đón nhận tình yêu nồng cháy cuồng nhiệt của Kiều Thận Ngôn dành cho cô. Lần đầu tiên anh không thích dùng hành động của mình để áp đặt lên cho người khác để bắt họ phải phục tùng hay miễn cưỡng chấp nhận. Và đây cũng là lần đầu tiên cô vội vàng mong anh thể hiện cuồng nhiệt hơn, bỏng cháy hơn, mãnh liệt hơn nữa.Chỉ một chiếc hôn nhanh như chớp mắt thôi không thể bù đắp lại sự khuyết thiếu vô ngầnđã từ lâu tồn tại trong tâm hồn của Diệp Tri Ngã, cô vẫn còn muốn được anh chứng minhcho cô biết nhiều hơn thế nữa, chứng minh rằng sự lựa chọn của cô về anh là đúng đắn, chứng minh người đàn ông này đáng để cho cô yêu thương cho cô được đặt niềm tin vào anh.
Kiều Thận Ngôn vừa hôn cô vừa bế thốc cô đi vào trong phòng, đến trước cánh cửa thì anh dừng lại, đưa hai tay ôm ấp trọn khuôn mặt của Diệp Tri Ngã, anh nhìn cô với ánh mắt vừa lo lắng lại vừa kiên quyết dứt khoát,giọng trầm nhẹ khẽ khàng bên tai cô: “Bây giờ em vẫn còn một cơ hội cuối cùng để nói không với anh…”
Diệp Tri Ngã đang trong trạng thái phân vân suy nghĩ và cúi thấp hai hàng mi xuống. Nhịp tim của Kiều Thận Ngôn càng đập lên nhanh và dữ dội hơn, anh ngay lập tức ôm chặt cô vào lòng mình, đẩy thật mạnh cánh cửa đang khép hờ trước mặt ra và đi nhanh vào trong căn phòng đó, anh vội vàng bế cô lên và ép cô nằm trên giường ngay bên cạnh, dùng thân hình cao to vạm vỡ và săn chắc khỏe mạnh đè lên cơ thể của cô: “Em có nói không thì anh cũng không bỏ qua cho em nữa đâu!”
Diệp Tri Ngã nhìn khuôn mặt người đàn ông khôi ngô tuấn tú với sắc thái đầy phẫn nộ đang nằm trên cơ thể của mình liền khẽ mỉm cười với anh. Cô giơ tay lên áp vào sát tai của anh, xòe năm ngón tay nhè nhẹ vuốt từ tai đi vào trong kẽ tóc bên cạnh tai, rồi luồn tay vào trong từng kẽ tóc trên mái đầu của anh, cứ thế từng động tác vuốt ve mơn trớn,từng động tác vô cùng nhẹ nhàng uyển chuyển, mái tóc cứng và ngắn của anh nằm gọn trong lòng bàn tay của Diệp Tri Ngã, để rồi cô hôn lại anh giống như anh đã từng hôn cô, một nụ hôn nồng nàn thắm thiết khiếncho hai người e dè lẫn say đắm.
Thế nhưng cảm giác e dè lẫn say đắm ấy lại chính là một thứ hương thơm dù nhàn nhạt nhưng lại có thể khiến cho lòng người phải ngây ngất vì nó. Trong sâu thẳm đôi mắt anh chứa đựng một sự huyền bí, một sự hấp dẫn khiến cho người khác nhìn không thể kiềm chế được cảm xúc của bản thân, khiến cho người nhìn anh rất muốn thưởng thức, thưởng thức xong rồi lại muốn làm cho nò hòa quyện vào nhau và tan ra.
Hành trình từ một thế giới xa xôi cách trở để đến bên Kiều Thận Ngôn khiến cho Diệp Tri Ngã đã cảm thấy vô cùng mệt mỏi rồi, quãng đường xa xôi như thế, xa tít tắp như thế để rồi cuối cùng cô cũng đã tìm đến được cái đích trong hành trình mải miết đi tìm của mình, được đến bên anh và ở bên cạnh anh.Cô không bi