Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!
Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.
ất an, lo lắng đến tột cùng. Em học đại học ở Hải Thành cũng luôn trong tình trạng bất ổn. Anh Phí Văn Kiệt lúc đó đang là sinh viên năm thứ tư học tại Bắc Kinh. Mẹ anh ấy và ba của em đã thống nhất với nhau là không nói cho anh ấy biết chuyện này, cho đến lúc ba anh ấy bị giam giữ rồi nhưng vẫn cố gắng không nói bất cứ một lời nào. Bản án đã điều tra như thế nào em cũng không nắm rõ quá trình lắm. Em chỉ biết rằng sau đó không lâu thì chú Phí chính thức bị bắt giam vào tù”.
“Lúc ấy anh Phí Văn Kiệt đã nhận được giấy mời thông báo đến nhập học chương trình dành cho nghiên cứu sinh thạc sỹ ở một trường đại học của Mỹ rồi. Anh ấy gọi điện thoại về nhà để chia vui với mọi người, khi nói chuyện điện thoại với mẹ, anh ấy nghe ra điều gì đó bất thường từ giọng nói của mẹ. Sau khi gặng hỏi một hồi mới vỡ lẽ tình hình lúc đó của chú Phí. Ngay trong đêm đó anh ấy đã vội vàng bắt xe trở về Hải Thành, rồi chạy khắp nơi tìm mọi mối quan hệ để cầu cứu, thế nhưng tìm mãi chạy mãi cũng chẳng có bất cứ một người nào tình nguyện ra tay giúp đỡ nhà anh ấy được cả. Mẹ anh ấy sức khỏe vốn đã không được tốt rồi, sau chuyện này đã đổ bệnh luôn, bệnh nặng đến độ phảiđiều trị trực tiếp ngay trong bệnh viện không về nhà được. ”
“Mẹ anh Phí Văn Kiệt vừa đổ bệnh thì em cũng xin nghỉ để về Hải Thành một chuyến. Anh Phí Văn Kiệt lúc ấy vẫn không nản chí, vẫn gắng sức đi khắp nơi tìm mọi người để cầu cứu, còn em thì ở trong bệnh viện chăm sóc cho mẹ anh ấy. Rồi một hôm, mẹ anh Văn Kiệt vốn vẫn nằm hôn mê bất tỉnh bao ngày qua bỗng nhiên chợt tỉnh giấc, cô nói với emrằng cô chợt nhớ ra một việc, là một ngày trước khi chú Phí bị tòa án phán quyết và ápgiải vào trại giam, chú ấy đã từng nói với cô về vấn đề liên quan đến hòm bảo quản ngân hàng đã đặt một số đồ gì đó ở bên trong. Gia đình nhà chú Phí thuộc tầng lớp rất có tiền, trong hòm bảo quản ngân hàng có để vô số trang sức đắt tiền và các loại ngân phiếu. Khi ấy, mẹ anh Văn Kiệt không đểý gì cho lắm, để đến khi chú ấy đã bị bắt giam rồi mới sực nhớ lại những điều chú đã nói với cô như vậy, khiến tâm trạng cô bỗng nhiên kỳ quái khác thường, còn nói cụ thể rõ ràng đó là những hòm bảo quản nào trong những ngân hàng nào nữa”.
“Chú Phí làm thủ tục đăng ký hòm bảo quản trong ngân hàng đều dùng tên hai vợ chồng cô chú hết. Khi anh Phí Văn Kiệt đến thành phố Nam Kinh tìm người để bắc mối quan hệ, muốn nhờ chú Phí rút các hòm bảo quản trong những ngân hàng đó ra để chờ ngày thẩm duyệt phán quyết. Khi ấy mẹ anh Văn Kiệt vô cùng lo lắng, cô vội vội vàng vàng viết một lá thư ủy quyền cho em, bảo em đi lấy số chứng minh thư của hai cô cháu đến ngân hàng rút hòm bảo quản ra, để xem chú Phí rốt cuộc đã đặt những thứ gì bên trong đó. Em đã cầm theo những giấy tờ hồ sơ theo lời cô chỉ dẫn đến thằng ngân hàng,sau khi mở những hòm bảo hiểm này, thì nhìn thấy bên trong ngoài một số vàng bạc đá quý ra thì còn có một túi đựng hồ sơ bí mật nữa”.
“Em đã cầm túi đựng hồ sơ đó quay trở lại bệnh viện, để cùng mẹ anh Văn Kiệt xem cụ thể như thế nào. Những giấy tờ nguyên gốc và cả giấy tờ phô tô bên trong túi đựng hồ sơ đó bao gồm các loại hợp đồng ký kết, bàn đối chiếu sổ sách ngân hàng, cổ phiếu, giấy thanh toán của khách hàng, v. v… ngoài ra còn có thêm một số giấy tờ khác của tài chính công quỹ nữa. Em và cô xem nhưng đều chẳng hiểu gì cả. Nhưng em nghĩchú Phí đã cất giữ những loại giấy tờ này trong hòm bảo quản ngân hàng thì chắc chắn là sẽ vô cùng quan trọng. Khi ấy em chỉgọi điện cho anh Phí Văn Kiệt thông báo chuyện đã diễn ra như thế, như thế. Anh ấy bảo em giúp anh ấy cất giấu những tài liệu đó cho cẩn thận, đợi anh ấy quay trở về rồi tính tiếp. Để cho sự việc được an toàn đảm bảo hơn, mẹ anh Văn Kiệt cũng đã gọi điện thoại thông báo cho ba em biết. Ba em hình như đã rất bất ngờ và ngạc nhiên. Ba bảo em mang hồ sơ đó đến cho ba kiểm tra xem thế nào, thế là em đã mang những giấy tờ đóđến văn phòng nơi ba em làm việc”.
“Ba em sau khi đã xem cẩn thận những giấy tờ và cả những bản phô tô trong đó nữa, sắc mặt của ba không hề biểu lộ ra rõ ràng làông đang phẫn nộ hay là vui mừng gì cả. Ông đã hỏi đi hỏi lại em không biết bao nhiêulần rằng còn có thêm hồ sơ nào nữa hay không, có phải là chỉ có những thứ này thôi không. Lúc đó em cảm thấy không được bìnhthường cho lắm, thế nhưng em cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều cả, em nói là vẫn còn nhưng mẹ anh Văn Kiệt đã cất giữ hết rồi. Emhỏi ba là những loại giấy tờ này có giúp ích được gì cho vụ kiện của ba anh Văn Kiệt hay không, ông chỉ mỉm cười nhẹ, rồi dặn em quay lại lấy tất cả toàn bộ các giấy tờ đó mang đến cho ông. Nếu có đầy đủ rồi thì chúPhí có thể sẽ có thêm một chút hy vọng gì đó. Thế là em vui mừng vô cùng, chạy đi thật nhanh về bệnh viện và nói với mẹ anh Văn Kiệt. Cô ấy nghe xong cũng cảm thấy vô cùng phấn khích, bảo em đưa hết tất cả số liệu còn lại mang đi cho ba em luôn”.
Diệp Tri Ngã nói đến đây thì đột nhiên đứng sững lại, không nói thêm gì được nữa. Cô mímchặt môi lại một lúc rất lâu, cố gắng lấy lại tâmtrạng cho thật bình tĩnh. Kiều