Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.
ết cái đích cô đã đặt chân tới lúc này đây liệu có phải là bờ vực thẳm sâu nguy hiểm để chỉ cần trượt chân ngã xuống thôi, một tích tắc sau đó bản thân cô sẽ bị biến tan thành tro bụi? Chỉ qua một đêm thôi là có thể đứng trên một vị trí tốt hơn hẳnso với con đường bằng phẳng lặng lẽ này để được nhìn thấy ánh bình minh rực rỡ sángrực đẹp đẽ vô ngần dành riêng cho cô.
Cô dùng sức nhấn mạnh đầu Kiều Thận Ngônxuống cơ thể của mình, đôi môi rung lên khẽ khàng âu yếm với anh: “Ở cùng với em… đêmnay, được không anh…?”
Đại thiếu gia họ Kiều sắc mặt từ phẫn nộ chuyển sang trạng thái thoải mái dễ chịu rồi dần nở một nụ cười trên khóe môi. Anh gục đầu vào cơ thể của Diệp Tri Ngã và trả lời cônồng nàn say đắm: “Cả đêm…”
Đắm chìm vào nơi sâu thẳm nhấttrong đôi mắt anh
Cả đêm!
Hai từ này nói ra với đầy hàm ý sâu xa, mỗi người không giống nhau thì cũng sẽ nghe và hiểu theo những cách không giống nhau. Diệp Tri Ngã cũng phải đợi đến khi những tia sáng của ánh đèn bên ngoài đường hắt vàoleo lắt bên trong căn phòng qua căn cửa sổkia, thì lúc ấy cô mới hiểu ra hàm ý của Kiều Thận Ngôn trong hai chữ “cả đêm” này là như thế nào.
Kiều Thận Ngôn nằm ngủ ngon lành bên cạnh Diệp Tri Ngã, cánh tay không mặc áo của anh lộ ra ngoài chiếc chăn đang đắp, ôm gọn vào vòng eo của cô. Cô chỉ hơi động đậy quay ra một chút thôi là y như rằnganh sẽ ho lên vài tiếng ra hiệu không mãn nguyện, rồi anh lấy sức mạnh của mình nhấn vào eo của cô như để được ôm cô chặt hơnnữa. anh sẽ thì thầm nhắc nhở cô phải nằm ngoan ngoãn một chút, không được quay người ngược phía anh nữa, sau đó lại nhấc chân của mình lên đè vào chân của Diệp Tri Ngã, đè một cách áp bức như đang bóc lột cô, như đang trấn áp Diệp Tri Ngã khiến cho cô không còn cựa quậy được nữa mới chịu để cho cô yên.
Cho nên tuy cô cảm thấy mệt nhưng lại không thể ngủ ngon được, cơ thể đã tự do hơn hai mươi năm nay dường như chưa thể thích nghi ngay được với sự gọi là đè nén từbên ngoài vào người. Thế nhưng như thế này cũng không đến nỗi tồi tệ cho lắm. Từ đêm tối khuya khoắt cho đến tận bình minh sáng sớm hôm sau, cứ mỗi lúc ánh đèn huyền huyền ảo ảo len vào trong căn phòng là cô có thể được tận mắt ngắm nhìn khuôn mặt anh lúc mờ lúc rõ, rồi lại rõ đến mức không còn gì để có thể rõ hơn được nữa. Sau khi kết thúc một đêm cuồng nhiệt mê say, cảm giác này cũng tạm được coi là sự thu hoạch mới mẻ liền sau đó.
Diệp Tri Ngã ôm chặt lấy hai cánh tay ở hai bên người của Kiều Thận Ngôn, không chịu nằm xuống giường: “Cho em nằm đè lên một chút đi mà…”
Bộ dạng lười biếng nũng nịu của cô khiến cho Kiều Thận Ngôn phá lên cười to. Anh xòerộng năm ngón tay ra, áp chặt lên bờ lưng trắng muốt không một mảnh áo đắp lên của cô, rồi vuốt nhẹ dọc theo cột sống từ lưng trải dài xuống phía dưới nữa, khiến cho Diệp Tri Ngã cảm thấy hơi ngứa ngáy, nổi cả gai ốc lên. Kiều Thận Ngôn tưởng tượng lại cảm giác của anh trong đêm hôm qua khi anh hôn thắm thiết, hôn đầy đam mê vào vị trí của nơi mà có hình thù giống như hai cánh bướm nhỏ ấy. Nghĩ đến đây làn môi của anh bỗng nhiên trở nên khô cứng lại, đầu lưỡi bắtđầu nhớ nhung làn da của Diệp Tri Ngã, anh ham muốn được lặp lại một lần nữa hành động ấy để cảm nhận hương vị cảm giác đã trải qua vào đêm hôm qua của hai người.
Khi Diệp Tri Ngã cảm nhận được cơ thể của anh đang sung sức lên, lúc này cô có muốn trốn chạy thì cũng chẳng kịp để hành động được nữa rồi. Cô cứ thế duy trì tư thế nằm sấp lên cơ thể anh. Hai đùi của cô bao bọc lại thân hình của Kiều Thận Ngôn rồi anh nhướn mày lên, thẳng lưng hướng về phía trước. Khi hai tay anh nhấc cơ thể của cô lên cao thì cũng là lúc đã đặt vào sâu bên trong cơ thể của cô rồi. Cả một đêm dài ngâyngất và cuồng dại trong men tình với Kiều Thận Ngôn khiến cho nơi ấy của Diệp Tri Ngã hơi khô và thoáng chút đau nhói. Cô mím chặt môi mình lại và thốt ra âm thanh qua mũi,thứ âm thanh khe khẽ nhịp nhàng. Rồi cô chủđộng hướng cơ thể về phía trước hòng co mình trốn tránh. Nhưng hai bàn tay của anh đã giơ ra ôm chặt lấy bờ eo thon nhỏ mảnh mai của cô, rồi anh dùng lực đẩy cô xuống với anh.
Đột nhiên được đặt khít vào trong khiến chokhông thể hở thừa ra dù chỉ là một khe nhỏ nào nữa, tiếng thở đều đều được biến thành những tiếng rên khe khẽ. Hai bờ vai của Diệp Tri Ngã nhô lên cao, đầu lại được thấp xuống dưới. Mái tóc dài rối bời xõa xuống người cô, cứ thế chuyển động trước ngực Kiều Thận Ngôn theo tiết tấu của những động tác nhịp nhàng uyển chuyển của anh đối với cô.
Ánh lửa trong buổi sớm bình minh càng chiếurọi càng bùng cháy da diết. Niềm đam mê và sự ham muốn của tuổi trẻ chính là nhiên liệu tốt nhất cho sự bùng cháy mãnh liệt ấy. Trên hai cơ thể đang hòa quyện vào nhau nồng nàn cháy bỏng trong giây phút này, Kiều Thận Ngôn dán mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đáng yêu vô cùng của Diệp Tri Ngã. Anh không ngừng cùng cô khám phá vàthưởng thức, lên tận trên đỉnh cao ngây ngất để cùng nhau hưởng vị dư âm ngọt ngào. Anh dùng ánh mắt chăm chú qua