Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.
của Phí Văn Kiệt thì sao?”
“Số tiền liên quan đến vụ kiện vô cùng lớn, chú Phí đã bị tuyên án tù giam mười hai năm nhưng không bị tịch thu lại tài sản, tất cả tài sản hiện có của gia đình, bao gồm nhà cửa, tiền của đều bị bán hết đi để góp lại trả tiềnbồi thường cho nhà nước. Tiền nợ của tập đoàn cũng chẳng đòi lại được bao nhiêu, màtiền tập đoàn nợ thì lại bị các chủ nợ ngày ngày lần lượt kéo nhau đến đòi, họ bao vây mẹ và anh Phí Văn Kiệt thúc ép họ chi trả cho bằng được. Để đạt được mục đích của mình, các chủ nợ đã dùng mọi biện pháp và không kể những lời lăng mạ chửi bới xấu xa nhất dành cho hai mẹ con anh ấy. Mẹ anh Văn Kiệt đã không chịu nổi sức ép đau đớn này và đã vô cùng sợ hãi, cô luôn sống trongcảnh nơm nớp lo sợ, để rồi đã bị tái phát bệnh cũ và chẳng được đến hơn hai tháng sau đó thì qua đời. Chú Phí trong tù biết được thông tin này, bệnh tim vốn đã mắc từ rất lâu trước đó liền tái phát tiếp và thế là cũng đã… Chỉ còn lại một mình anh Phí Văn Kiệt đơn côi trên cõi trần thế này mà thôi. Khi ba mẹ anh ấy mất đi thì cũng là lúc anh ấy không còn bất cứ một thứ gì trong tay cả, dù tập đoàn hay là nhà ở, hay là ba, mẹ nữa…”
Giọng của Kiều Thận Ngôn càng trở nên khẽ khàng hơn: “Cho nên theo như em nói thì PhíVăn Kiệt hận thù em đúng không?”
Diệp Tri Ngã cười một cách gượng gạo: “Chođến tận ngày hôm nay, anh Phí Văn Kiệt vẫn chưa nguôi ngoai một chút nào lòng hận thùem cả. Anh ấy vẫn luôn cho rằng ba em và ba anh ấy đều là tòng phạm như nhau, hànhvi ba em hủy bỏ các bằng chứng liên quan đó hoàn toàn xuất phát từ lợi ích cá nhân của ba em, là tự bảo vệ cho riêng bản thân mình mà thôi. Cho nên anh ấy không thể tha thứ cho ba em được, thế nhưng dù sao thì cũng có thể hiểu và thông cảm được”.
“Sau khi tổ chức tang lễ của chú Phí không được bao lâu, ba em cũng bị nhân viên bên Viện Kiểm Sát truy xét và bắt đi rồi, đại khái tầm nữa tháng sau đó thôi. Có người gửi cho em một bức thư, là do tự tay ba em viết cho em, khi em mở nó ra thì mới biết đó chính là di chúc”.
“Em Em!”, Kiều Thận Ngôn chủ động ôm cô một cách âu yếm và chặt hơn. Diệp Tri Ngã cúi thấp đầu xuống, tựa hẳn người vào bờ ngực của anh và nói tiếp: “Khi em mở bức thư ra thì ba em đã tự sát trước đó bốn ngày mất rồi, trong thư ba đã nói rõ ràng tất cả mọi chuyện về ba, và tất nhiên cũng trình bày rất rõ ràng những tội mà ba đã phạm phải, cũng có nói đến cả chú Phí nữa. Đến lúc đó em mới biết rằng hóa ra chú Phí hoàn toàn là do ba em… bị ba em cài sẵn bẫy… Người thực sự là tòng phạm với ba em chính là giám đốc phòng tài vụ trong tập đoàn của chú Phí cơ. Họ đã lợi dụng chức tước của các quan chức và các công trình giao thông vận tải để tham ô một lượng tiền lớn vô kể, tạo giả một bộ phận giấy tờ thủ tục trong tập đoàn và đưa đẩy trách nhiệm vào đầu chú Phí. Người cùng bị tuyên án với chú Phí trong vụ án đó còn có cả một vị Thứ trưởng của sở giao thông vận tải nữa. Ba em vẫn cứ tưởng rằng có vai vế của những ông quan chức lớn như thế này sẽ có thể núp vào trong bóng của họ để bảo hộ cho mình được, thế nhưng ông không ngờ rằng cuối cùng ông vẫn không thể thoát khỏi vòng pháp luật, thoát khỏi lưới trời lồng lộng được”.
“Phí Văn Kiệt lúc đó cũng biết chân tướng ngọn ngành sự việc phải không em?”
Diệp Tri Ngã gật đầu và trả lời anh: “Vâng ạ, đương nhiên là anh ấy có biết mà, nhà nước đã trả lại số tiền mà nhà anh ấy bồi thường trước đó, nhưng mà số tiền đó chẳng thể thấm vào đâu so với số tiền tập đoàn đang mắc nợ lúc bấy giờ anh ạ”.
“Lần cuối cùng em và anh Phí Văn Kiệt gặp nhau là ở mộ an táng của ba em, trong lệ niệm tang chỉ có duy nhất một mình em bên cạnh ba và cũng là người đưa tiễn ba về nơi cuối cùng mà thôi… Anh Văn Kiệt lúc đó đã từ cổng nghĩa trang đi đến mộ của ba em, anh ấy đi một vòng tròn xung quanh ngôimộ, rồi đi đến trước mặt em… Ánh mắt mà anhVăn Kiệt nhìn em lúc đó cả đời này em cũng chẳng thể nào quên được. Anh ấy từ trước chưa bao giờ nhìn em kiểu như vậy, cảm giác của em lúc đó, em chỉ biết rằng lạnh nhạt vô cùng, em đã sợ vô cùng… Anh ấy nóivới em rằng, anh hận em… Anh ấy chỉ nói đúng ba từ đó ra thôi, rồi quay người bỏ đi, để rồi mãi về sau này… mãi về sau này khôngbao giờ quay lại dù chỉ một lần…”
Có thể vì nước mắt đã ướt khuôn mặt, khiến cho bầu trời đằng sau đôi mắt ấy trở nên mờ mờ ảo ảo hơn. Diệp Tri Ngã quay đầu lại, ép người sát vào bờ ngực của Kiều Thận Ngôn, hít một hơi thật sâu bầu không khí của buổi tối trong lành, trong bầu không khí trước mặtcô có cả hơi thở phảng phất của anh. Cô đểmặc cho những giọt lệ rơi xuống ướt đẫm bờngực anh. Mặc dù rất xúc động nhưng cuối cùng cô cũng đã tâm sự hết những cảm xúc ưu tư thầm kín dồn nén bấy lâu trong lòng mình. Cô có thể nói hết ra cho một người biếtlắng nghe và sẵn sàng lắng nghe cô nói, cảm giác được nói ra nỗi lòng và được người hiểu mình lắng nghe, thứ cảm giác nhẹ nhõm và trút ra gánh nặng thật khó dùng từ ngữ nào để diễn tả cho chính xác được. Kiều Thận Ngôn lắng nghe suốt từ đầu đến cuối câu chuyện cô kể với anh và luôn dùng tay vỗ nhẹ nhàng