Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.
hật chẳng dễ dàng gì đỡcô từ trong chỗ ngồi ra ngoài.
m thanh vang lên ầm ĩ của cánh cửa thang máy lại một lần nữa khiến cho Diệp Tri Ngã vô cùng hoảng sợ. Hơi thở của cô càng trở nên gấp rút hơn khi nghe thấy tiếng của Phí Văn Kiệt thúc giục bên tai, hơi thở gấp rút đến độ khiến cho cô cảm giác dường như tim mình có lẽ đã ngừng đập được vài giây rồi cũng nên.
“Em Em, em ở bên trong đó phải không? Em nghe thấy lời anh nói không vậy?”
Môi của Diệp Tri Ngã hơi động đậy, cô nghẹnngào không ra tiếng, hướng về phía giọng nói của Phí Văn Kiệt vang lên, giơ tay ra báohiệu cho anh, giọng cô mắt cô dường như đã bị băng lại kín mít, không sao có thể thốt ra thành lời được nữa.
Phí Văn Kiệt rõ ràng đang cật lực đấu tranh với cánh cửa thang máy, đập chân đập tay vào cánh cửa gào thét một hồi to: “Em Em! Em Em! Nghe thấy lời anh gọi thì hãy trả lời anh một tiếng em nhé! Em Em!”
“Anh Văn Kiệt…”. Giọng cô cất lên quá nhỏ nhẹ quá yếu đuối, bên ngoài rõ ràng không thể nghe thấy được, Diệp Tri Ngã gắng hết sức mình lau mắt để nhìn cho rõ hơn, cắn môi cắn miệng với người ra ngoài. Cô đi ra phía bên cạnh cửa thang máy dùng hết sức đập mạnh lên, vừa đập mạnh vừa gào thét thất thanh, “Anh Văn Kiệt, em ở đây anh ơi, em ở đây anh ơi…”
Tiếng đập vào cánh cửa ở cả hai phía cô vàanh đều đồng loạt dừng một lúc. Cô cũng nghe thấy được hơi thở dồn gấp của Phí Văn Kiệt đang đứng ở phía ngoài kia, anh cười trấn tĩnh tinh thần cô: “Em Em, đừng có sợ, không có vấn đề gì đâu em, bây giờ thang máy đang ở tầng số hai rồi đấy, thế thìở giữa tầng số hai và tầng số ba rồi, nhân viên bảo vệ một lúc nữa thôi sẽ nhanh chóngmở được cánh cửa này, em hãy đợi thêm một lúc nữa, đừng sợ, đừng sợ em nhé!”
Diệp Tri Ngã gật đầu với anh: “Vâng ạ, em không sợ…”
Phí Văn Kiệt cao giọng nói với vào: “Cái gì? Em Em, em nói cái gì thế?”
Diệp Tri Ngã nuốt nghẹn vào trong cổ họng, với giọng gào thật to trả lời anh: “Em không sợ anh ạ, anh Văn Kiệt, em đang đợi ở đây”.
Rồi những tiếng bước chân ầm ĩ, nhân viên quản lý đã đem dụng cụ đồ đạc đến tìm cách mau chóng mở được cánh cửa thang máy ra để giải thoát cho người đang bị nhốtbên trong đó. Quận này được coi là quận giàu có nhất sang trọng nhất cả thành phố, những người chủ sở hữu những ngôi nhà như thế này có thể hiểu ngay được rằng họ có một thân phận như thế nào. Bất cứ nơi nào xảy ra vấn đề dù chỉ là một vấn đề nhỏ thôi cũng có thể biến thành chuyện vô cùng lớn. Thế nhưng tấm thẻ thang máy lại ở giữa hai tầng, bất luận mép trên hay mép dưới của tấm thẻ đó cũng chỉ lộ ra một khoảng nhỏ, nhân viên quản lý đã vất vả xử lý với thời gian rất dài, cuối cùng cũng mở được cánh cửa thang máy ra.
Phí Văn Kiệt ngồi thẫn thờ trên mặt đất lạnh lẽo, đưa những ngón tay vào trong, vừa nắm chặt bàn tay của Diệp Tri Ngã vừa nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của Kiều Thận Ngôn đang sững sờ nhìn về phía mình.
Cái nhìn trực diện của hai người đàn ông diễn ra trong khoảng thời gian vô cùng ngắn. Thế nhưng ai cũng nhìn ra sắc thái hiện rõ trong mắt của đối phương. Phí Văn Kiệt mím môm không nói một lời, giống như anh và cô hồi đó cũng đã từng ngồi cùng trong một chiếc xe lao vụt từ trên núi xuống thẳng dốc như thế, rồi lại gắng hết sức mình đỡ Diệp Tri Ngã ra ngoài.
Cánh tay của anh chưa kịp giơ ra ôm lấy cô liền nhẹ nhàng rút ra về bên người, mười đầu ngón tay nắm chặt vào nhau. Kiều Mẫn Hàng cũng vừa kịp chạy xuống dưới tầng, cầm chặt tay của Diệp Tri Ngã xúc động nhảylên vừa khóc vừa cười, cảm xúc xen lẫn khó tả: “Em sợ chết khiếp đi được bác sỹ Diệp à, em sợ chết khiếp đi được ấy!”
Ông Kiều Giám An đợi đến khi con trai mình cũng được bình an vô sợ rồi mới nhẹ nhàng thở một hơi dài trút đầy những lo âu. Kiều Thận Ngôn phủi những vết bụi bám trên người, vừa xua tay với những nhân viên quản lý đang rối rít xin lỗi, vừa nhìn vào Phí Văn Kiệt một lần nữa, sau đó mới nói chuyện với ông Kiều Giám An: “Con không sao cả, chỉ bất ngờ chút thôi ba ạ”.
Kiều Mẫn Hàng cũng chạy đến ôm anh trai mình thật thắm thiết: “Điều là do anh hết đó, đi gì mà đi, đã nói là anh đừng có đi, em đã nói là anh đừng có đi cơ mà, chẳng may có chuyện gì xảy ra thì biết làm thế nào, làm mọi người sợ chết khiếp đi được…”
“Đã nói là không có chuyện gì rồi cơ mà, sao mà phải sợ hãi lên như thế, cẩn thận không bệnh tim của em lại tái phát thì làm sao”. KiềuThận Ngôn đi đến vỗ vai an ủi cô em gái cưng, và nói với Phí Văn Kiệt, “Cậu đưa Tiểu Mẫn về nhà trước đi, nó đã điên cuồng cả một ngày ở bên ngoài rồi đấy. Ngày mai có lẽ nó sẽ phải ra ngoài nên hôm nay cần được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng”.
Phí Văn Kiệt đã lấy lại tinh thần của mình, trấntĩnh bình thản gật đầu, đi đến nhẹ nhàng cầm tay Kiều Mẫn Hàng.
Diệp Tri Ngã không có cách nào để lấy lại tinhthần cũng như không thể nào cố gắng giấu giếm ngay được cảm xúc của mình. Cô đứnglùi về phía sau cách vị trí đang đứng của ông Kiều Giám An không xa lắm, ngực ôm chặt chiếc túi xách, tóc hơi rối, tâm trạng đầy hoang mang hoảng loạn. Mắt cô dù không nhìn nhưng bên tai lại đang rất chú ý l