XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341694

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.

ười một cách khờ dại. Cô không biết mình cười vì điều gì mà mồm hoạt động liên tục không nghỉ ngơi. Suốt quãng đườngvề cô cười không ngớt, lắc lư lảo đảo từ trên xe taxi đi xuống, rồi lấy sức đẩy u Dương Dương vào trong: “Không cẩn em phải đưa đón, chị không sao cả, hi hi hi, chỉ là leo lên cầu thang thôi mà, em yên tâm đi nhé!”
u Dương Dương có vẻ tỉnh táo hơn Diệp Tri Ngã đôi chút, với ra cửa kính xe taxi hỏi dồn:“Chị, có được không đấy? Hay là để em đưa chị về nhé, về đến nơi chúng ta cùng ngồi trên cầu thang tiếp tục luôn cả buổi tối cũngđược”. Diệp Tri Ngã khoát khoát hai tay từ chối, đeo túi xách lên vai, quay người về phía sau ngật ngưỡng từng bước, lững thững uể oải từng bước đi vào trong cầu thang. Nghe tiếng bước chân của cô đã dần dần nhỏ dần rồi mất hút, u Dương Dươngmới vẫy chiếc taxi rồi ngồi lên ghế trên, bảo tài xế taxi chở cô về nhà mình.
Căn hộ Diệp Tri Ngã ở là một ngôi nhà nhỏ nằm trên tầng bốn của tòa nhà. Tòa nhà này đã rất cũ kỹ và lối cầu thang đi lên cũng rất nhỏ hẹp, trên ngã rẽ nằm giữa hai tầng liên tiếp lại chất một đống đồ đạc linh tinh lộn xộn của chủ nhà sống trong những căn hộ này. Bậc thềm dường như có vẻ cao hơn mọingày một chút. Diệp Tri Ngã bước lên từng bước vất vả, mất mấy bước chân mới lên được từng bậc một, cô bước lên cầu thang không khác gì đang bò lết lên vậy. Rồi cúi đầu với tay lấy chùm chìa khóa trong túi xách ra. Cô đi đến bậc cầu thang cuối cùng.
Ánh đèn điện trong hàng lang tầng thứ ba sáng trưng, tầng thứ tư thì lại chưa được bật lên. Trong ánh mắt kèm nhèm vì say của Diệp Tri Ngã, cô nhìn thấy một bóng dáng cao to đang đứng ngay trước cánh cửa nhà mình. Cô lấy tay che mặt rồi tự cười phá lên vài tiếng với chính mình, khi mở mắt ra, PhíVăn Kiệt vẫn đứng ở chỗ đó với tư thế đó, chứ không hề biến mất như trong giấc mộng cô vẫn thường tưởng tượng.
Diệp Tri Ngã nhìn không rõ thần sắc của Phí Văn Kiệt, trong mắt cô lúc này là một màn đenmờ mờ ảo ảo vừa thực vừa hư, giống như đang bị một tấm rèm mỏng manh che ngay phía trước mắt rồi khi thì bị cơn gió thổi đẩy đưa qua lại đảo nghiêng, lúc đứng im lặng lẽnhư tờ, nói chung là đều che mờ tầm nhìn của cô. Cô thẫn thờ giơ tay mở khóa nhà ra, nhưng không tài nào mở nổi ổ khóa. Cô lại cười, rồi lại tiếp tục lặp lại động tác giơ tay mở đi mở lại ổ khóa nhà mà không hề cảm thấy khó chịu hay nhàm chán, cô cười đến độphải ngẩng đầu để cười phá lên, rồi nghiêng đầu ra đằng sau, đôi chân đang đứng trên cầu thang vô ý bước xuống khiến cho toàn thân theo đà chuẩn bị ngã lăn xuống cầu thang.
Bất chợt có một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt lấy cánh tay đang ngã nghiêng chỉ chực chờ ngã xuống cầu thang của cô, Phí Văn Kiệt nắm thật chặt lòng bàn tay cô, dùng sứcgiữ vững bộ dạng vừa ngả nghiêng vừa cười ngặt nghẽo của cô bước hẳn lên cầu thang, đỡ cô đứng bên cạnh người anh. Diệp Tri Ngã cúi đầu, trán cô núp vào bờ vai anh, nắm lấy bàn tay anh, giọng nói vừa say mềm vừa nũng nịu: “Anh Văn Kiệt, anh làm emđau rồi đấy…”
Cô thở rất mạnh, cười cũng rất vui vẻ, nhưngnước mắt lại cứ thế chảy dài xuống không sao kiềm chế được lòng mình: “Anh Văn Kiệt, em đau, tay em đau…”
Phí Văn Kiệt đỡ lấy cô, giúp cô đứng vững, cúi mình xuống nhặt chùm chìa khóa vừa rơi xuống đất và hỏi khẽ: “Chìa nào vậy em?”
Diệp Tri Ngã chớp chớp hai hàng mi, đưa người ép sát về phía anh rồi lại nép mình vào bờ ngực của anh: “Anh Văn Kiệt, em sẽ không bao giờ uống rượu nữa đâu… anh đừng nói với ba em nhé… em xin anh đấy, anh đừng có nói với ba em, được không anh… được không anh…”
Phí Văn Kiệt thở một hơi thật dài, giọng nói thầm thì khẽ khàng rít ra từ kẽ hở hai hàm răng: “Ba em, ông ấy đã mất rồi”.
Hai tai Diệp Tri Ngã như bị ù đi, cô có thể cảmnhận được ngực Phí Văn Kiệt rung lên rất mạnh khi anh thốt ra lời nói đó, nhưng lại nghe không rõ anh đã nói những gì. Hai tai của cô giống như con cá vàng đangbơi trong lồng kính vậy, chỉ nghe thấy rõ tiếng nước róc rách chảy từng giọt từng giọt bên tai mình: “Cái gì? Anh nói gì cơ Văn Kiệt? Anhnói… cái gì thế?”
Giống như đạo lý trong luận chiến Tào gia thích hợp vận dụng trong cuộc chơi lời mật dã khí vậy, ngôn từ hoàng tránh hùng dũng khi đã nói ra rồi, nếu dừng lại vài giây sau thì chẳng thể nào tiếp tục thốt ra được nữa. Phí Văn Kiệt nghiến chặt hai hàm răng lại, cố gắng đến tận mấy lần nữa nhưng đối với bộ dạng say khướt vừa cười ngặt nghẽo mà nước mắt vừa ướt đầy hai hàng mi rồi khắp khuôn mặt thế này, cô không tài nào hiểu được những lời anh đang nói. Anh đẩy cô ra,bước đến cánh cửa dùng từng chiếc chìa khóa mở ổ khóa ra. Chùm chìa khóa nhiều như vậy. Có trời mới biết người con gái này lấy đâu ra nhiều chìa khóa đến như vậy!”
Diệp Tri Ngã hoàn toàn không còn cảm giác lạnh lẽo cô đơn nữa, cô đứng ở đằng sau ôm chặt lưng của Phí Văn Kiệt, áp mặt vào bờ lưng vừa to lớn vừa thẳng tắp của Phí Văn Kiệt giống như cô mèo con đang cuộn tròn trên người vậy: “Phí Văn Kiệt, người họ Phí, em giận rồi đấy… rất tức giận”.
m thanh vang lên của chùm chìa khóa bỗng dưng im bặt, một lúc sau lại tiếp tục