XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341689

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.

lại. Căn cứ vào kết quả CT đưa ra, bác sỹ tại đây kếtluận anh đã bị gãy xương chày. Mặc dù đã được tiến hành phẫu thuật và cũng đã nhậpviện điều trị hơn một tháng, nhưng do anh không chữa trị ngay lập tức mà kéo dài thời gian rất lâu sau đó mới được tiến hành phẫu thuật, đến lúc này xương chày đùi bên phải của anh đã không còn cách nào có thể khôi phục lại được nữa, kết cục là anh đã bị tàn phế vĩnh viễn. Hiện tại người công dân đó đã đưa đơn yêu cầu bệnh viện phải bồi thường với mức chi phí cao ngất ngưởng.
Người công dân này cũng đã nêu tên vị bác sỹ trực ban kiểm tra cho anh ta ngày hôm đótại bệnh viện Nhân dân kèm theo trong đơn kiện cáo của mình, đó chính là vị bác sỹ đang công tác tại trung tâm điều trị bệnh timmạch - Diệp Tri Ngã.
Từ trong kho hồ sơ dữ liệu lưu lại ảnh chụp X- quang cho người công dân đó của bệnhviện, Đỗ Quân đặt trước máy tính xem xét một cách cẩn thận kỹ lưỡng rồi quay lưng lại bỏ cặp kính dày đang đeo bên mắt ra: “Lúc đó tại sao em không cho anh ta chụp CT?”
“Em đã đặt ý kiến này rồi. nhưng bệnh nhận đó khi ấy đi nhanh như cắt, cơ xương hay thấp khớp đều không có bất cứ chỗ nào cảm thấy đau nhức gì cả. Ấn tượng của em lúc đó rất sâu, hơn nữa người bệnh nhân đó trông có vẻ rất đại độ, rất lương thiện. Anh ta nói người lái xe ô tô kia cũng chỉ là người đi làm thuê chở đồ đạc cho người khác kiếm tiền thôi, nên anh ta nói rằng anh ta không có vấn đề gì cả, không cần chụp CT vì nếu mà chụp thành ra lại tốn mất nhiều tiền oan uổng cho người ta ra…”
“Hồ đồ!”. Giọng nói của Đỗ Quân rất nghiêm nghị, “Em là bác sỹ hay anh ta là bác sỹ chứ?Anh ta nói không chụp là có thể không chụp được sao hả? Còn nữa, em kiến nghị chụp CT nhưng bệnh nhân từ chối làm, tại sao em không viết cả vấn đề này vào sổ khám bệnh chứ?”
Diệp Tri Ngã cúi đầu nói như bị mắc họng: “Em… Lúc đó phòng cấp cứu rất bận rộn, emthấy anh ta cũng không có hiện tượng gì bất thường cả…”.
“Em thấy? Em thấy cái gì mà thấy hả? Mắt của em tốt hơn cả điện quang hay sao chứ?Làm nghề bác sỹ không chỉ cần biết làm thế nào để cứu người trị người, mà còn phải biếtlàm thế nào để bảo vệ cho chính bản thân mình nữa. Bệnh gãy xương chày có cả di tật sau này nữa, chụp X- quang có thể có sơ xuất, có sai xót, phải chụp CT mới có thể chuẩn đoán chính xác được. Cái này em còn không biết hay sao hả? Ngày trước bệnh viện chẳng phải chưa từng xảy ra trường hợp tương tự như thế này, anh cũng đã nhấn mạnh với các em không chỉ một lần rồi cơ mà, em coi lời anh giảng như nước đổ lá khoai phải không?”
Đã quen với Đỗ Quân từ bao lâu rồi, nhưng đây là lần đầu tiên anh dùng thái độ nghiêm khắc nói với cô như thế này. Diệp Tri Ngã càng nghe, đầu càng cúi thấp xuống, môi cắn chặt vào không nói lên một lời nào. Những lời Đỗ Quân nói tất nhiên là cô đều hiểu cả, bây giờ nghĩ lại chuyện ấy, đúng là những sai sót mình mắc phải trong ngày hôm đó thật là ngu dốt, những sai sót thật cơ bảnthật đơn giản không đáng để mắc phải như vậy. Lúc đó cô đã bị làm sao vậy? Sao cô lại có thể hồ đồ một cách dại dột như thế được!
Diệp Tri Ngã than thở trách móc chính bản thân mình, căn cứ vào các dẫn chứng ghi trong sổ bệnh nhân, ngày vị bệnh nhân này đến bệnh viện khám cũng chính là ngày thứ hai sau khi xảy ra vụ tai nạn sự cố thép rò rỉ nóng chảy trong tập đoàn gang sắt Ninh Huy.
Và đó cũng chính là ngày thứ hai - ngày mà cô và Phí Văn Kiệt đã được trùng phùng tương ngộ sau năm năm xa cách.
Diệp Tri Ngã đã từng không dưới một lần ảo tưởng đến việc cô sẽ được trùng phùng với anh, thể nhưng cô lại không hề nghĩ rằng cuộc trùng phùng ấy lại diễn ra ngay trong phòng cấp cứu ồn ào hỗn loạn như thế. Xung quanh đầy những máu những vết thương và những giọt nước mắt, bầu không khí ngập tràn mùi đặc trưng cuả bệnh viện. Anh vừa cúi nhìn vết thương trên cánh tay mình vừa xuất hiện như thực, như ảo, như gần lắm, như xa lắm trước mắt cô vậy.
Quãng thời gian tiếp theo sau đó, trong trí nhớ Diệp Tri Ngã chỉ toàn là hình ảnh Phí Văn Kiệt xuất hiện trong phòng cấp cứu củacô, rồi lại là hình ảnh Phí Văn Kiệt cách đây năm năm mà cô đã rời xa anh đó. Mùa mưa lất phất rì rào của những tháng ngày mưa xuân Giang Nam, anh mặc bộ quần áo màu đen đứng bên cạnh lũy tre đang độ xuân đến xanh mướt, mái tóc bị mưa rơi ướt nhèm, hai mắt ướt đẫm những mưa là mưa khiến cho ánh nhìn cũng bị tràn ngập trong dòng nước, giống như những giọt mưa bé nhỏ đọng lại dày đặc long lánh nhìn về phía cô, cho cô không nỡ lòng nào dứt áo ra đi.
Thế nhưng lúc này đây có nói gì đi chăng nữa thì dường như cũng chẳng thể đem lại tác dụng gì nữa rồi. Tâm lý không ổn định không thể được coi là nguyên nhân để phó mặc cho trách nhiệm. Lãnh đạo của bệnh viện đã gặp Diệp Tri Ngã nói chuyện một lần, liên tiếp sau đó luật sư cũng tìm gặp cô để hiểu rõ căn nguyên sự tình lúc đó. Bởi vì Diệp Tri Ngã đã nộp đơn từ chức, những công việc giao ban sau đó cũng đã sắp sửa hoànthành xong, giám đốc trung tâm điều trị bệnhtim mạch ân cần cho phép cô về nhà tĩnh dưỡng một thời gian, đợi thông báo sau.
Cô trở về nh