Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
ượt ra khỏi mép tận cùng của vòng tròn đó, để có đi như thế nào cũng vẫnkhông thể thoát ra khỏi khoảng cách của hoài mong. Phí Văn Kiệt đi lại gần rồi dừng lạiphía trước mặt Diệp Tri Ngã, nhìn thấy nước mắt của cô vẫn chưa kịp dấu đi một nơi khác. Anh cắn răng, không cho phép mình trầm ngâm lăng lẽ trong không gian đầy bao la huyền ảo này.
“Tại sao phải từ chức?”. Giọng nói của anh thoáng đôi chút hấp tấp không giữ được bình tĩnh, đôi chút nóng giận, “Tôi đã nói rồi, tôi không giống cô và ba cô, tôi không có thói quen đi cướp hạnh phúc của người khác để làm trò tiêu khiển cho bản thân mình”.
Nước mắt của Diệp Tri Ngã mỗi lúc một nhiều hơn, hai tay vội vàng lau nước mắt đang chảy thành những hàng dài trên khắp khuôn mặt. Cuối cùng đành bó tay bất lực mặc kệ cho nước mắt cứ thế rơi không ngừng lăn dài xuống. Cô mím chặt môi, nhẹ nhàng cười ra tiếng: “Văn Kiệt, không cần anh phải cướpbóc đâu, anh cho rằng… tôi bây giờ còn hạnh phúc nữa chăng…”
“Con đường của người con gái ngoan, con đường đi của kẻ điên rồ, con đường lấp lánh, con đường lang thang phiêu bạt, bất cứ là con đường gì. Đó là con đường ở bất cứ nơi đâu, dành cho bất cứ người nào đó. Rốt cuộc là nơi nào, dành cho ai, đi như thế nào vậy?”
Phụ nữ đều là những loài động vật thị giác, Diệp Tri Ngã đã từng say đắm đến mức mải mê điên cuồng một thời gian rất lâu về bức tranh chụp người đàn ông nước Mỹ tên là Jack Kerouac khi anh đứng cạnh bức tườnggạch hút thuốc. Tác phẩm “Trên đường” mà anh viết thì cô lại càng không nhớ rõ mình đãđọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần cho kể xiết. Đọc rồi lại đọc, kết thúc truyện rồi lại mở ra đọc lại từ đầu, và cô đã nhớ một câu viết như vậy trong tác phẩm ấy.
Cô lúc này đây cũng như đang đứng giữa một ngã tư, con đường trải dài bốn hướng đông tây nam bắc đều vô cùng tấp nập, trong nhưng phương hướng ấy thế nào cũng phải có một hướng dành riêng cho cô chứ. Thế nhưng cũng có thể phải đợi đến khicô đi sai rồi, lúc ấy mới nhận ra được sự lựa chọn đúng đắn của mình nên là như thế nào.Để rồi khi đã nhìn ra con đường đi đúng chomình ấy, liệu cô còn cơ hội nào để một lần nữa tiếp tục bước đi chăng? Từ ngày tốt nghiệp tiểu học dường như cô chưa bao giờ phải dùng đến bút chì thì phải, cô cũng đã hiểu rất rõ ràng có những dấu vết đã gạch ra thì mãi mãi không bao giờ có thể dùng tẩy để xóa đi được nữa. Năm cô mười sáu tuổi với vết son môi in trên chiếc áo sơ mi trắng của Phí Văn Kiệt, cái tên quen thuộc cô đã viết vào trong nhật ký của mình khôngbiết bao nhiêu lần cho đủ, rồi nụ cười tươi róinhư ánh mặt trời của anh luôn hiện ra trong từng giấc mơ của cô, và còn nữa, còn in dấunhững bước chân dài mà cô đã sống, đã đi qua cho đến ngày hôm nay đây.
Nửa tháng sau, lá đơn từ chức của Diệp Tri Ngã vẫn chưa được phê chuẩn. Cô đã đến hỏi ông giám đốc về vấn đề này hai lần, kết quả nhận được đều giống nhau rằng đang trong quá trình nghiên cứu xem xét, có thể phải mất thêm một thời gian nữa mới đưa ra kết quả chính thức được. Ông khuyên cô tạm thời cứ chú tâm vào công tác trước, không nên có những trạng thái cảm xúc lo lắng hay hấp tấp. Diệp Tri Ngã từ trước tới nay chưa bao giờ quan tâm đến những thủ tục hành chính nhân sự trong đơn vị, cô cũng không biết làm thủ tục từ chức phải qua những giai đoạn như thế nào, vấn đề chỉ là căn hộ cô đã ký hợp đồng bán cho người khác hai tháng sau sẽ trao tất cho người mua nhà. Cho nên nếu như quá trình phê chuẩn đơn từ chức kéo dài đến ba tháng rồi nửa năm nữa thì cô sẽ đi đâu để sống đây.
Đỗ Quân đương nhiên là bất đắc dĩ phải giúp đỡ cô, u Dương Dương dù tức tối đầy mình nhưng vẫn đành chịu thua. Thời gian này cô bận rộn luôn tay gọi điện thoại, rất nhanh liên lạc với một người họ hàng làm giám đốc điều hành hệ thống y tế toàn tỉnh, nhờ ông giúp đỡ chào hỏi với viện trưởng bệnh viện Nhân dân và các cơ quan, cục y tế thành phố có liên quan đến vấn đề này, để quá trình phê chuẩn có thể tiến hành nhanh chóng hơn.
Sau đó có một sự việc bất ngờ xảy ra, bệnh viện Nhân dân thành phố Nam Kinh đã bị mộtngười dân tại đây làm đơn cáo trạng đưa lêntoàn án đòi giải quyết.
Người dân này khi đang lái xe thì bị một chiếc ô tô đâm trúng. Cảnh sát giao thông đưa anh ta vào kiểm tra tại phòng cấp cứu của bệnh viện Nhân dân cũng là nơi ngay gần vụ tai nạn đã xảy ra. Căn cứ vào các bức hình chụp X- quang, bác sỹ trực ban đảm nhiệm chụp hình kiểm tra hôm đó đã đưara phán đoán là “không có hiện tượng bất thường”. Phía cảnh sát giao thông đã căn cứ vào kết luận của bác sỹ này để xử phạt nhẹ người lái xe đã gây ra vụ tai nạn này, haibên đã thương lượng và giải quyết xong xuôi hậu trường tại đây.
Thế nhưng khi người bị ô tô đâm đó về đến nhà, được vài ngày sau thì bắp đùi bên phải bắt đầu trở nên đau dữ dội. Anh ta tưởng rằng do chệch khớp xương nên không chú trọng lắm vấn đề, chỉ sử dụng phương phápbôi ngoài điều trị tại chỗ của y học Trung Quốc. Thế nhưng sau đó hai tháng, đùi anh ta đã bị đau đến mức độ không thể chịu đựng nổi được nữa. Anh ta liền đến một bệnh viện gần nơi sinh sống để khám