Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341693

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.

à buồn bã chán nản ngủ một mạch hai ngày liền. Buổi tối ngày thứ ba u Dương Dương đến nhà cô gõ cửa kéo cô đi ra ngoài, đưa cô đi nơi nào đó để thư giãn tâm trạng.
Những lúc như thế này, sự thả lỏng thích hợp nhất có thể được coi là biện pháp giải tỏa tinh thần tốt nhất cho cô. Hai người phụ nữ gọi taxi và đến một quầy bar, chuẩn bị tâm lý sẽ uống cho đến khi không say không về. Diệp Tri Ngã không biết uống rượu nhưngcô uống liền một mạch, nửa bình rượu chẳngcần tốn bao nhiêu thời gian, ngay lập tức đã được cô uống cho bằng sạch. Rượu nhưng lại pha lượng lớn nước Sô đa nhiều hơn, cô say sưa mải mê uống một hơi hai chairượu vang.
Diệp Tri Ngã và u Dương Dương ngồi xuống chiếc ghế sofa mềm mại êm ái, ban nhạc hát vang bài hát tình yêu nước ngoài không rõ cụ thể tên là gì. Hơi rượu bắt đầu có phản ứng bốc lên nhanh chóng và lan tỏa khắp cơ thể cô. Khung cảnh trước mắt Diệp Tri Ngãnhư đang quay cuồng nhảy múa, cô cười nặng nhọc nói với u Dương Dương: “Chị thật sự hối hận em ạ, lần trước chị nên đi thắp hương cầu khấn cùng với mọi người mới đúng, đề bây giờ sẽ không phải xảy ra sự tình không thuận lợi thế này”.
“Chị yêu của em, chị nghĩ thoáng một chút đi, rồi tất cả sẽ tốt thôi mà chị”.
Diệp Tri Ngã cười gượng, đột nhiên giơ hai bàn tay che lấy mặt, cô co rúm người lại, âm thanh thốt ra qua những kẽ hở của các ngón tay lộ đầy tâm trạng lo âu buồn bã, thảm thương tột độ: “u Dương Dương, ngườiđó… anh ta cả đời này vĩnh viễn bị tàn phế mất rồi… cả cuộc đời này…”
u Dương Dương dịch người sang ngồi sát cạnh cô, quan tâm lo lắng vỗ vào vai cô an ủi: “Chuyện này không thể trách chị hoàn toàn được, ảnh chụp X- quang bọn em đã xem kỹ lưỡng hết rồi mà, thật sự không nhìn thấy dấu hiệu nào gãy xương cả. Em đã đi nghe ngóng tính hình rồi, phía bệnh viện sẽ đứng lên nói thay lời cho chị. Còn chuyện giám định pháp lý bên đó anh Đỗ Quân cũng đã có người quen ở đấy hết rồi. Chuyện của chị căn bản không thể bị giám định là sự cố sai sót về mặt chữa trị y tế được, chị đừng lo lắng quá làm gì chị ạ”.
Diệp Tri Ngã lắc đầu than thở: “Lòng chị khổ sở lắm em ạ, u Dương Dương… Nếu như lúc đó chị kiên quyết yêu cầu anh ta đi chụp CT,thì bây giờ mọi thứ có phải là đã chẳng thể xảy ra nông nỗi này đúng không… đều là dochị sai lầm”
“Chị đừng gánh hết trách nhiệm, đổ hết tội lỗi lên vai mình nữa. Chuyện này là do chị không may gặp phải thôi, nếu lúc đó không phải chị mà là bất cứ một vị bác sỹ nào trongbệnh viện gặp phải trường hợp này thì họ cũng đều phán đoán y hệt như chị mà. Anh Đỗ Quân nói rất đúng đó, mắt nhìn của những người làm bác sỹ như chúng ta cũng chỉ là con mắt của người bình thường chứ không phải là bằng điện quang. Chúng ta phải dựa bào các trang thiết bị y tế hiện đạimới có thể đưa ra những phán đoán chính xác được à. Bây giờ cái sai nằm ở chỗ thiết bịchụp X- quang kia, nó chụp không ra vấn đề gì thì chị cũng có cách gì khác cơ chứ? Lúc đó cũng là do bệnh nhân ấy kiên quyết không đi chụp CT, chị hoàn toàn là đã làm hết trách nhiệm của mình rồi chị ạ!”
Diệp Tri Ngã nhắm nghiền mắt lại, ngoài cách phó mặc cho tất cả ra thì cô cũng lực bất tòng tâm không còn con đường nào khác nữa. Ngay từ ngày đầu tiên chân ướt chân ráo làm quen với nghề bác sỹ này, cô đã biếtrất rõ ràng nghề y là một nghề vô cùng vô cùng nghiêm khắc. Trong quá trình làm việc không cho phép mắc một lỗi sai sót nào dù chỉ là rất nhỏ. Một giây phút lơ là của bác sỹnhưng đối với người bệnh mà nói thì nó có thể trả giá bằng cả cuộc đời thậm chí nguy hiểm hơn là cả tính mạng của người đó. Cô từ trước tới nay đều rất tự cảnh giác, luôn luôn nghiêm khắc yêu cầu chính bản thân mình. Thế nhưng cô lại mắc sai sót trong trường hợp như thế này, một sự sai sót để lại hậu quả nghiêm trọng đến mức độ như thế.
u Dương Dương không biết nên an ủi cô nhưthế nào nữa, những người làm nghề này khi gặp sự cố đều có chung cảm giác vô cũng tội lỗi vô cùng đau khổ, cô rất hiểu tâm trạng này. Có khuyên nhủ có an ủi thế nào dường như cũng chẳng có tác dụng gì cả. Chỉ còn cách duy nhất là cùng cô vượt qua những tháng ngày khó khăn gian nan nhất này, thờigian trôi qua rồi có thể sẽ giúp cho Diệp Tri Ngã dần dần quên đi những nỗi đau đớn dằn vặt trong lương tâm.
Diệp Tri Ngã hít mạnh nước mũi vào trong, lấygiấy ăn lau đi những giọt nước mắt lăn dài xuống mặt, nhấc ly rượu lên uống thêm một ngụm nữa, nhìn u Dương Dương với ánh mắt ngờ vực và nói: “Chị uống sạch rồi đấy, em mau uống đi chứ”.
u Dương Dương mỉm cười ân cần nói với cô: “Chúng ta ngày hôm nay được ngồi tại đây, chị uống bao nhiêu thì em cũng sẽ uống cùng với chị bấy nhiêu”.
Rượu không chỉ có tác dụng làm tê dại hệ thần kinh, mà còn có thể khiến cho người ta quên hết thời gian và mọi thứ xung quanh đó. Trước khi tỉnh rượu thì trong con mắt người đang say nhèm vì rượu chỉ nhìn thấy duy nhất và rõ mồn một là vị trí bình rượu đang được đặt ở đâu, rượu ngay bên miệngvà nhạc văng vẳng bên tai. Diệp Tri Ngã lúc đầu than ngắn thở dài sau đó bắt đầu cười phá lên không ngớt, cười một cách ngờ nghệch, c