Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.

ại đấy nhé!”
Đỗ Quân cười trừ đáp lại: “Em nên suy ngẫm xem xét lại cẩn thận nhé. Anh đã thương lượng với chủ nhiệm Tào rồi, và với cả giáo sư Khưu nữa, những thầy lãnh đạo ở đây đều rất xem trọng em và cũng đều hy vọng có thể giúp đỡ được cho em đấy”.
Diệp Tri Ngã cười một cách khổ sở: “Em khôngnghĩ rằng duyên phận của em cũng vẫn còn tốt như thế…”
“Em không cần thiết phải trả lời ngay bây giờđâu, nhưng mà cũng phải cố gắng nhanh một chút nhé, chẳng may bên nhân sự quyết định báo cáo lên cấp trên rồi thì vấn đề sẽ không được dễ dàng nữa đâu đấy”.
“Dạ”, Diệp Tri Ngã cảm thấy vô cùng ngại ngùng khi từ chối anh ngay lập tức, nó chẳng khác nào dội lên đầu anh một gáo nước lạnh sau khi anh đã tận tình lo lắng bày mưu nghĩ kế giúp đỡ cho cô vậy. Cô nói vô cùng nhẹ nhàng, “Cho em nghĩ thêm một chút nữa, có được không hả anh?”
Đỗ Quân tiếp tục quan tâm hỏi han đến dự định quay trở về Hải Thành của cô. Diệp Tri Ngã đáp lại vài câu trả lời qua loa cho xong.Trước khi tắt máy Đỗ Quân như vừa nghĩ ra một chuyện nữa liền hỏi luôn: “À đúng rồi, sáng hôm nay có một người vừa từ Hải Thànhđến trung tâm điều trị bệnh tim mạch để tìm em đấy. Anh và u Dương Dương đã gọi vào di động của em rất nhiều lần nhưng em đều tắt máy”.
“Người từ Hải Thành lên tìm sao anh? Ai vậy anh?”
“Một vị tiên sinh đã đứng tuổi họ Hoàng. Ôngta nói ông ta là luật sư tới tìm em”.
Diệp Tri Ngã trầm ngâm bất giác không nói được lời nào phải đến mười mấy giây liền. ĐỗQuân cầm di động lên xem, cuộc nói chuyện vẫn đang tiếp diễn bình thường không hề bịđứt đoạn: “Tiểu Diệp, Tiểu Diệp!”
“Hi, hi”, Diệp Tri Ngã quay trở về thực tại, “Embiết rồi ạ…vị luật sư họ Hoàng… Thế ạ, ông ta có nói gì thêm với anh nữa không? Có nói vì sao lại đến tìm em không hả anh?”
“Ông ta không nói gì thêm nữa cả. Tiểu Diệp, đã xảy ra chuyện gì rồi phải không em?”
“Không có, không có, không có đâu ạ!” Diệp Tri Ngã cười vang giả bộ rất mạnh mẽ, sau vàicâu nói chuyện thì cô dập máy xuống, tâm trạng bồn chồn lo lắng vẫn hiện rõ trên vẻ mặt cô.
Luật sư họ Hoàng… Cả đời cô chỉ quen duy nhất một vị luật sự họ Hoàng mà thôi, là vị luậtsư họ Hoàng đã từng tham gia biện hộ cho ba cô - ông Diệp Toàn ngày trước… Nhưng thời gian đã trôi qua bao lâu như thế rồi mà. Bây giờ ông ta lại xuất hiện để làm gì cơ chứ? Bản án chẳng phải đã kết thúc từ rất lâu rồi sao. Ông Diệp Toàn giờ phút này nằm an nghỉ dưới mộ rồi. Diệp Tri Ngã đã rất vất vả mới có thể khống chế được bản thân không nghĩ về những chuyện cũ đã xảy ra ngày ấy nữa. Bây giờ thì ông ta lại xuất hiện, có phải vì Phí Văn Kiệt mà lại muốn thêm một bát muối chà xát vào vết thương, vào nỗi đau đã từ lâu nhờ thời gian mà biến thành vết sẹo chai mòn rồi chăng…
Diệp Tri Ngã thức trắng cả một đêm, ngày thứhai vội vã gọi cho tổng đài 114 tìm số điện thoại của văn phòng nơi ông luật sư họ Hoàng đó làm việc rồi cố gắng lấy hết dũng khí gọi điện cho ông ta. Giọng nói trong điệnthoại của ông Hoàng vẫn như ngày nào không chút thay đổi, vẫn thật ôn hòa. Sau khi Diệp Tri Ngã nói qua thân phận của mình, ông ngay lập tức gác tất cả công việc đanglàm dang dở sang một bên, hẹn cô đến văn phòng của ông để gặp mặt bàn bạc vấn đề.
Đã năm năm rồi không gặp, văn phòng ngày trước nhỏ bé trông có vẻ rất đỗi bình thường giờ đây đã phát triển và được tranghoàng đẹp đẽ hơn rất nhiều. Trong Hải Thành này, có một văn phòng hiện đại nhất xa xỉ nhất trong một tòa nhà được coi là tốt nhất, tầng lớp quý phái nhất sang trọng nhất chính là nơi ông làm việc. Ông luật sư họHoàng là phó viện trưởng viện nội vụ. Nhân viên tiếp tân dưới sảnh đưa cô đi thẳng vào trong văn phòng của ông. Ông đứng dậy tựtay rót tách trà đặt lên khay phía trước mặt Diệp Tri Ngã.
Ông luật sư ngồi trên chiếc ghế đối diện về phía cô, nói vài câu xã giao rồi ân cần hỏi han cô: “Hôm qua chú đã đến bệnh viện tìm cháu nhưng đồng nghiệp của cháu nói thời gian này cháu đang nghỉ công tác, chú không hề nghĩ rằng hóa ra cháu lại trở về Hải Thành này. Thế nào rồi, vài năm gần đây cháu đã sống như thế nào?”
“Cũng bình thường ạ”. Diệp Tri Ngã vừa nói vừa mím môi cười, cảm ơn sự quan tâm lo lắng của ông dành cho cô, “Luật sư Hoàng, chú tìm cháu có việc gì không ạ, có phải là đã có việc gì rồi không chú?”
Luật sư Hoàng gật đầu đồng ý: “Đúng rồi”.
Diệp Tri Ngã nhìn sắc mặt của luật sư Hoàng lộ rõ vẻ bối rối không biết nên bắt đầu câu chuyện từ đâu cho thích hợp, cô trầm mặc, giọng nói lắng xuống: “Luật sư Hoàng… Là việc gì vậy chú?”
“Cháu đừng vội, là việc tốt đấy”. Luật sư Hoàng mỉm cười nói với cô, “Nên nói với cháunhư thế nào đây. Vụ án về ba cháu mặc dù đã khép lại từ rất nhiều năm trước rồi, và sau đó chú cũng đã không còn để ý gì đến vụ án đó nữa… Cách đây một thời gian, bỗng nhiên có người đến tìm hiểu nghe ngóng về thông tin của cháu”.
Diệp Tri Ngã nhăn trán hỏi: “Cháu? Tìm hiểu nghe ngóng thông tin về cháu sao chú?”
“Ừ đúng rồi, không chỉ thăm dò thông tin của cháu, mà còn nghe ngóng cả về chuyện gia đình họ Phí nữa”.
Câu nói của ông luật sư đánh