Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
ễ, ba anh chỉ hy vọng là tranh thủ cơ hội tốt này để hàn gắn quan hệ của hai dì cháu lại gần hơn mộtchút thôi mà. ”
Diệp Tri Ngã tỏ ra ngờ vực bị Kiều Thận Ngônchặn ngang suy nghĩ lại: “Hôn lễ sao? Hôn lễ… hôn lễ gì vậy?”
“Thì là hôn lễ sắp diễn ra của Tiểu Mẫn mà. Em ấy với Phí Văn Kiệt đã dự định kết hôn vớinhau rồi. ”
Diệp Tri Ngã lặng người, rồi lập tức đứng thẳng người lên. Cô vẫn không thể giấu nổi cảm xúc ngạc nhiên đến bất ngờ của bản thân trước sự việc vừa được nghe này, rồi ngay sau đó tiếng bước chân chạy vội vã ở ngoài hành lang vang lên tới tấp. Cô quay đầu ra phía ngoài đó nhìn, Phí Văn Kiệt đang cầm túi truyền nước biển trên tay, rồi dừng ngay lại trước mặt cô và Kiều Thận Ngôn.
Bởi vì được điều trị tức thời nên nhịp tim củaKiều Mẫn Hàng đã được khôi phục trở lại, rốt cuộc thì cũng đã không xảy ra kết cục kia, cái kết cục mà không một ai mong muốn. DiệpTri Ngã trút một hơi dài thở phào nhẹ nhõm. Tinh thần gắng sức chống cự suốt hai ngày dài đằng đẵng vừa qua giờ thì cuối cùng đã trở nên nhẹ nhõm được rất nhiều rồi. Nhưng khi tâm trạng nhẹ nhõm thảnh thơi thì cô bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mệt không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô được Kiều Thận Ngôn kéo đến khách sạn nghỉ ngơi dưỡng sức cả một buổi tối dài saubao thời gian kiệt sức vì vất vả lo lắng cho Kiều Mẫn Hàng. Đến buổi sáng sớm ngày thứ hai cô liền vội vã chạy ngay đến bệnh viện, muốn thay anh chăm sóc cho Kiều Mẫn Hàng để Kiều Thận Ngôn có thể quay về nhà nghỉngơi.
Ông Kiều Giám An và Phí Văn Kiệt cũng có mặt tại đây, không khí trong căn phòng bệnhlúc này vô cùng ảm đạm, thê lương. Ba ngườiđàn ông cùng đứng vây quanh chiếc giường nơi Kiều Mẫn Hàng đang nằm, mỗi người đều trong một bộ dạng và lộ ra những sắc mặt không giống nhau. Kiều Mẫn Hàng nhìn thấy Diệp Tri Ngã đang đứng trước cánh cửa phòng bệnh băn khoăn không biết nên vào hay lùi ra, đột nhiên giơ tay lên chỉ theo hướng của cô nói: “Nếu muốn kết hôn thì bảo anh trai và bác sỹ Diệpkết hôn, nói chung là con không kết hôn nữa.”
Mọi người đang trong trạng thái như thế nào đây? Diệp Tri Ngã cười gượng gạo đứnglui về phía đằng sau: “Cháu, một lúc nữa sẽ quay lại ạ…”
“Chị dâu!” Kiều Mẫn Hàng mỉm cười có ý muốn giữ cô lại, “Chị dâu đừng ra khỏi đây nhé, ba người bọn họ liên kết lại để răn dạy em đấy, chị mau đến đây nói đỡ giúp cho em đi chị. ”
Diệp Tri Ngã nhìn vào mắt Kiều Thận Ngôn, rồicười nhẹ và nói: “Chị đi ra tìm bác sỹ Đỗ đã nhé, hỏi anh ấy xem khi nào thì em có thể xuất viện được. ”
“Không cần gấp đâu, chị dâu mau vào đây với em đi. ”
Sắc mặt của Kiều Thận Ngôn lúc này rất khó coi, anh bước những bước dài tiến đến phía Diệp Tri Ngã đang đứng, kéo cô đi ra khỏi phòng và cùng xuống cầu thang. Diệp Tri Ngã không hiểu chuyện gì đang xảy ra vớihọ liền hỏi luôn: “Đã xảy ra chuyện gì vậy anh? Em gái anh, em ấy lại làm sao thế a?”
“Ai mà biết nó làm sao cơ chứ!”. Kiều Thận Ngôn lấy sức nhấn váo nút trong cầu thang máy, thời một tràng dài hơi, “Ba anh hôm nay đi đến bệnh viện và nói với nó về việc đã đặt xong khách sạn rồi, thế rồi nó tự nhiên đòi không tiến hành kết hôn nữa. ”
“Đòi không cho tiến hành kết hôn nữa là saochứ? Tại sao vậy hả anh?”
“Anh làm sao mà biết được, ba anh mê tín lắm, nói rằng bây giờ mà kết hôn là đã thông báo rộng rãi cho mọi người biết được rồi, thiếp mời dự lễ cưới cũng đã được phát đi hết cả rồi, thế mà lúc này nó lại không chịu kết hôn nữa chứ. ”
Diệp Tri Ngã cảm nhận rất rõ ràng thứ cảm giác này, trong những năm làm việc ở bệnh viện này, cô đã gặp rất nhiều người nhà bệnh nhân vì lo lắng hấp tấp cho bệnh nhânmà vội vã đâm đơn kiện cáo bệnh viện, không quan tâm là đông y hay tây y, không cần biết là thần tiên hay ma quỷ gì cả, chỉ cần có một tia hy vọng dù là rất nhỏ nhoi dù là hiếm hoi thì họ cũng nhất quyết không thể bỏ qua được. Diệp Tri Ngã nắm lấy cánh tay của Kiều Thận Ngôn và nói: “Hay là để em đi nói chuyện với em ấy xem sao, có thể có những chuyện em ấy không tiện nói cho mọi người biết, em cảm thấy em và em gái anh nóichuyện rất hợp với nhau. ”
Kiều Thận Ngôn nhìn vào mắt cô, lực bất tòng tâm gật đầu đồng ý: “Thế cũng tốt, làm phiền em nhiều quá rồi. ”
Diệp Tri Ngã mỉm cười: “Anh hãy về nhà nghỉ ngơi trước đi nhé, tắm rửa thay quần áo sạch sẽ đi, ngửi mùi thuốc lá nồng nặc bốc lên từ người anh thật không thể chịu đựng thêm được, khiếp quá. ”
Kiều Thận Ngôn cười và đi vào trong thang máy, vẫy vẫy tay chào tạm biệt Diệp Tri Ngã.
Diệp Tri Ngã đút hai tay vào túi áo khoác cô đang mặc trên người, nghĩ đến việc Phí Văn Kiệt vẫn còn đang đứng trong phòng bệnh này nên cô đi ra tìm Đỗ Quân trước. Đỗ Quân giờ đang giữ chức vụ phó chủ nhiệm trung tâm điều trị bệnh tim mạch. Ngoài việc xem xét các sổ sách lưu giữ thông tin theo dõi tình hình bệnh nhân và phụ trách đảm nhiệm các hạng mục nghiên cứu khoa học rathì anh còn thêm cả công việc mới nữa là điều hành quản lý trung tâm này. Khi Diệp Tri Ngã bước vào văn phòng làm việc của anh, nhìn thấy anh đang bận rộn gọi điện điều hành trực tiếp một tọa đàm n