Tướng Công Thiếp Tóm Được Chàng Rồi
Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.
ghiên cứu khoahọc. Cô nhìn anh và mỉm cười, đợi cho đến khi anh nói chuyện điện thoại xong xuôi mới giơ ngón tay cái lên ra hiệu: “Trông anh ngàycàng có tác phong của một nhà lãnh đạo chuyên nghiệp rồi đó!”
“Lãnh đạo ma quỷ gì ở đây cơ chứ!”, Đỗ Quân cười rồi ngồi vào trong ghế, hai người nói chuyện bâng quơ vài câu xã giao rồi anhquan tâm ân cần hỏi han cô: “Anh giới thiệu cho em đến bệnh viện đó đi làm, em cảm thấythế nào vậy?”
“Rất tốt anh ạ, ở đó môi trường tốt, trang thiết bị máy móc đều mới, bệnh nhân cũng không đông đúc lắm, nói chung là tốt lắm anhạ!”
“Tiểu Diệp”, Đỗ Quân tháo chiếc kính mắt ra, dáng vẻ mệt mỏi lấy tay vuốt dọc sống mũi, “Em phải ở nơi như thế anh lấy làm tiếc cho em lắm, em à”.
Diệp Tri Ngã mỉm cười trả lời anh: “Ôi, anh đừng nghĩ em giỏi giang cao siêu như thế chứ, khả năng của em như thế nào em hiểu rất rõ anh ạ. Anh Đỗ Quân, em hỏi anh một chút nhé, anh định khi nào cho phép Kiều Mẫn Hàng xuất viện hả anh”.
“Bây giờ thì vẫn chưa được đâu em à, cho cô ấy ở bệnh viện khoảng một tuần nữa để quan sát cho kỹ lưỡng, em có vấn đề gì sao?”
“Cô ấy chuẩn bị kết hôn rồi anh à”.
“Kết hôn sao?”, Đỗ Quân chau mày nhăn trán hỏi, “Sức khỏe của cô ấy như thế này mà…”
Diệp Tri Ngã cười đầy vẻ gượng gạo giải thích tiếp cho anh nghe: “Cho dù có nói nhưthế nào đi chăng nữa thì cũng phải để cô ấythỏa mong ước này, tình cảm của cô ấy và người yêu tốt lắm anh à”.
“Thế họ dự định tổ chức khi nào?”
“Thời gian cụ thể thì em không hỏi kỹ lắm, hình như là sắp đến rồi thì phải ạ”.
Đỗ Quân gật đầu nói: “Anh hiểu rồi, để khi nào anh kiểm tra lại sức khỏe cho cô ấy xem thế nào, rồi thì thương lượng lại sau”.
Diệp Tri Ngã nói quanh co dăm ba câu chuyện thêm một lúc nữa rồi đi tìm u Dương Dương tán gẫu, thật không dễ dàng gì mới qua được một tiếng rưỡi, rồi sau đó Diệp Tri Ngã lẳng lặng quay về phòng bệnh của Kiều Mẫn Hàng nơi cô đang nghỉ ngơi. May quá, ông Kiều Giám An và Phí Văn Kiệt đều đã đi về rồi, chỉ còn lại duy nhất một mình Kiều Mẫn Hàng đang mở to thao láo hai mắt nằm bất động trên giường.
Nhìn thấy Diệp Tri Ngã, Kiều Mẫn Hàng liền trút một hơi thật dài, mỉm cười và vẫy tay gọi cô: “Em biết ngay chị dâu của em sẽ không để em một mình đơn côi ở chốn này đâu mà, ha ha ha, chỉ có chị là đối xử với em tốt nhấtthôi!”
Diệp Tri Ngã vừa cười vừa bước đến ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường của Kiều Mẫn Hàng, giúp cô đắp gọn gàng lại chiếc chăn lên người. Bệnh của cô đã được khốngchế tốt, sắc tím tái lạnh ngắt của Kiều Mẫn Hàng lúc này cũng tốt hơn so với khi cô mê man bất tỉnh rất nhiều, không để lại cho người nhìn cảm giác sợ hãi lo lắng như tối hôm qua nữa. Thế nhưng trên khuôn mặt cô vẫn còn lộ rõ nét mệt mỏi ốm yếu của người đang mang bệnh trong mình. Diệp Tri Ngã nóichuyện vài câu không đầu không đuôi với Kiều Mẫn Hàng, cô hỏi một cách dò xét thận trọng: “Lúc nãy đã xảy ra chuyện gì vậy hả em? Chị nghe anh trai em nói rằng em không muốn kết hôn nữa, tại sao lại như thế?”
Kiều Mẫn Hàng không còn nở nụ cười tươi vui như lúc nãy nữa, cô trả lời đầy tâm trạng: “Chẳng vì sao cả, chỉ là không còn muốn kếthôn nữa mà thôi”.
Diệp Tri Ngã hơi nhướn lông mày lên gặng hỏiKiều Mẫn Hàng: “Đó là vì… Người yêu của em phải không?”
“Không liên quan gì đến anh ấy cả đâu, chỉ là em không còn muốn kết hôn nữa mà thôi”. Kiều Mẫn Hàng dịch chuyển cơ thể ra khỏi gối, cô hỏi lại Diệp Tri Ngã một cách tò mò: “Chị và anh trai em hai ngày hôm nay đã mất tích ở chốn nào đấy hả chị? Em hỏi anh ấy mà anh ấy chẳng thèm trả lời em”.
“Tiểu Mẫn”, Diệp Tri Ngã phân vân không biếtnên trả lời câu hỏi của Kiều Mẫn Hàng như thế nào, “Cũng phải nói một lý do nào đó mới được chứ, người nhà của em đã giúp emchuẩn bị đầy đủ mọi thứ để có thể tiến hành hôn lễ được rồi. Nhưng bây giờ em lại nói không muốn kết hôn nữa, mà lại không nói rõ nguyên nhân của em ra, em sẽ khiến cho mọi người cảm thấy thật đau khổ đấy. Rốt cuộc đã vì lý do gì vậy em? Không tiện để nói ra cho chị nghe sao?”
Kiều Mẫn Hàng cắn chặt vào môi hỏi lại cô: “Là anh trai em đã bảo chị đến đây để hỏi sao?”
“Anh trai em không muốn chị đến đây để hỏi đâu, nhưng chị muốn hỏi em cho rõ vấn đề, kết hôn là một việc tốt lành mà, tâm lý em thoải mái rồi thì bệnh tim của em cũng sẽ nhờđó mà tốt lên theo, em nói xem như vậy có phải là đúng hay không?”
Kiều Mẫn Hàng mỉm cười khép hờ đôi mắt lại: “Bây giờ thì vui vẻ đấy, nhưng sau này thì sẽ ra sao chứ?”
“Sau này?” Diệp Tri Ngã ngờ ngợ như đã hiểu ra một vấn đề nào đó, “Tiểu Mẫn, em…”
Kiều Mẫn Hàng kéo chăn lên đắp kín mặt: “Trời ơi, nói chung không kết hôn thì là khôngkết hôn nữa có thế thôi. Chị đi nói cho anh trai em biết rằng, có hỏi cũng chẳng có tác dụng gì cả đâu, em là em không muốn kết hôn nữa!”
Chiến chăn màu xanh lá cây nhạt được đắp kính lên khắp cơ thể của Kiều Mẫn Hàng, chỉcòn hở ra đúng đôi bàn tay gầy nhỏ, trên haimu bàn tay vẫn còn lộ rõ những vết tiêm chưa lành sẹo, lòng bàn tay mỏng manh đến