XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

rưỡi tối. Những hành khách bay xa đều đã bắt đầu nghỉ ngơi dưỡng sức. Thế nhưng Kiều Thận Ngôn vẫn cứ ngồi thẳng lưng trên ghế, cứ cách mười lăm phút là anh lại giơ tay lên xem đồng hồ một lần, sau khi phát hiện ra thời gian chỉ trôi qua vô cùng chậm chạp và ngắn ngủi như thế, khuôn mặt anh càng lộ rõ vẻ bần thần khó chịu, mặt anh xanh xám hết lại. Đến khi anh giơ tay lên xem đồng hồ đến lần thứ mười, Diệp Tri Ngã chặn cánh tay của anh lại và an ủi: “Hay là anh ngủ tạm một lúc đi anh, khi tỉnh dậy thì sẽ đến nơi luôn thôi mà”.
Trên môi Kiều Thận Ngôn nở một nụ cười đầy đau khổ: “Anh không ngủ được, em cứ ngủ đi”.
“Em đã nói với anh rồi, em gái anh sẽ không xảy ra việc gì cả đâu, anh nên có niềm tin vào bác sỹ và bệnh viện của chúng em chứ, nói không chừng sau khi chúng ta xuống máybay rồi, em gái anh lại nhảy múa tưng bừng mà trở về nhà ấy chứ”.
“Em Em”.
Kiều Thận Ngôn đột ngột gọi tên gọi riêng của Diệp Tri Ngã, khiến cho cô bất ngờ phản ánh không kịp và chớp hai hàng mi: “Gì cơ a?”
Kiều Thận Ngôn giơ tay lên áp mạnh vào vầng trán của cô, giọng nói lúc này thản thốtnhư chẳng thể thốt ra thành câu: “Anh không nói cho em biết rằng… bệnh viện đã ra thông báo hết cách chữa tiếp được nữa rồi…”
Diệp Tri Ngã bần thần hết cả người, phải đợi một hồi rất lâu sau cô mới thốt ra được thànhtiếng với anh: “Bệnh viện đã đến mức này rồi,em biết mà, chỉ cần có một chút không tốt là y như rằng sẽ ra thông báo khẩn cấp như vậy luôn, bệnh viện chẳng qua chỉ sợ người nhà bệnh nhân gây khó khăn cho mình sau đó thôi, chứ kỳ thực không có vấn đề gì to tát cả đâu, anh đừng có mà nghĩ ngợi vẩn vơ mông lung như thế nữa…”
Kiều Thận Ngôn nhắm nghiền hai mắt lại nói: “Anh biết làm như thế nào nữa đây. Em Em… nhìn Tiểu Mẫn bị hành hạ khốn khổ như thế này, mà anh thì chẳng có đến bất cứ một giảipháp nào hơn cả…”
Diệp Tri Ngã ôm chặt bờ vai của anh: “Tiểu Mẫn biết mà anh, em ấy rất là thông minh, tìnhcảm của anh dành cho em ấy tất nhiên là em ấy đều cảm nhận được hết cả. Anh là người anh trai tốt nhất trên đời này mà, em nói rất thật đấy”.
Kiều Thận Ngôn nhẹ nhàng lắc đầu, nắm chặtbàn tay của Diệp Tri Ngã và đặt nhẹ nhàng lên môi của anh, cứ như thế miệng anh hôn vào tay cô rất lâu, rất lâu. Cứ như thế, bộ râucứng của anh cắm vào làn da mềm mại của cô. Diệp Tri Ngã giống như đang an ủi chăm sóc cho một đứa bé thì đúng hơn. Bàn tay còn lại của cô nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của anh. Ghế thuộc vị trí hàng một trên máy bay trong không gian đèn mờ không chút ánh sáng chiếu vào. Chỉ duy nhất một bóng điện nhỏ heo hắt được đặt phía trên cao nơi anh và cô đang ngồi. Máy bay bay lướt qua giữa tầng khí quyển bao la, màn đêm thanh vắng tĩnh lặng đến quạnh hiu.
Chiếc xe đưa đón của tập đoàn gang sắt Ninh Huy đã đến và chờ sẵn tại sân bay Phố Đông Thượng Hải. Khi Kiều Thận Ngôn và Diệp Tri Ngã vừa xuống sân bay đã vội vàng ngồi vào trong xe và đi đến trung tâm điều trị bệnh tim mạch mới được thành lập chưa lâu của bệnh viện Nhân dân Ninh Huy. Trong tòa nhà dưỡng bệnh mới xây và được trang hoàng hiện đại sang trọng này, Kiều Mẫn Hàng đang trong quá trình phát huy tác dụng của thuốc nên ngủ một cách rất say sưa.
Diệp Tri Ngã đứng bên cạnh chiếc giường nơi Kiều Mẫn Hàng đang nằm ngủ và nhìn cô, đôi môi tím tái xanh nhợt và các mạch máu trên cơ thể tím đen xám xịt lại, rồi Diệp Tri Ngã lại nhìn vào bàn tay đặt bên ngoài chiếc gối ôm trên giường, các ngón tay và các đầu móng tay cũng đã bắt đầu chuyển sang màu tím tái rõ rệt rồi. Tâm trạng của DiệpTri Ngã lúc này bỗng trở nên bàng hoàng, sắc màu tái nhợt hiện lên trên cơ thể Kiều Mẫn Hàng đã đến mức độ nghiêm trọng như thế này rồi sao. Bệnh tình của cô lúc này không còn tia hy vọng lạc quan được nữa rồi.
Đỗ Quân chính là bác sỹ chủ đạo điều trị bệnh cho Kiều Mẫn Hàng. Anh bước đến bên giường vỗ vỗ vào vai Diệp Tri Ngã, rồi hai người nhẹ nhàng đi ra khỏi căn phòng Kiều Mẫn Hàng đang ngủ say đó, để dành lạikhông gian riêng cho người nhà bệnh nhân.
Bỏ chiếc khẩu trang chuyên dùng trong bệnh viện ra, Diệp Tri Ngã hít một hơi rất mạnh và nói: “Em ấy mấy hôm trước vẫn trongtrạng thái tốt lắm mà anh, tại sao đột nhiên tình trạng lại xấu hẳn đi như thế này cơ chứ?”
Đỗ Quân lắc lắc đầu nói: “Loại bệnh này thì làm sao có khả năng đột nhiên hay không đột nhiên hả em. Tất cả từ trước đến nay đều là do tác dụng phụ của thuốc mà duy trì được thôi, rồi cũng đến một ngày nào đó thuốc cũng bó tay chẳng thể phát huy đượctác dụng gì nữa, khi đó thì cũng là lúc bệnh tình tái phát. Tiểu Diệp ạ, anh em mình nói chuyện chẳng cần phải quanh co dài dòng nữa làm gì. Tốt nhất em nên nói rõ ràng với người nhà bệnh nhân đi, nên chuẩn bị tốt tâm lý ngay từ lúc này, giờ thì sẽ có khả năngxảy ra bất cứ lúc nào rồi đấy”.
Diệp Tri Ngã cúi đầu xuống hít mạnh mũi, rồi nhè nhẹ gật đầu đồng ý: “Em hiểu mà”.
Đỗ Quân do dự một lúc rồi cố gắng kiềm chếbản thân không hỏi thêm một loạt câu hỏi mà anh đã giấu từ lâu trong lòng mình nữa. Anh cười ân cần đưa Diệp Tri Ngã đi vào văn phòng làm việc của mìn