Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

đáng thương, những gò xương nhô cao lên, làn da trắng nhợt nhạt. Bộ dạng của Kiều Mẫn Hàng lúc này thảm thương đến mức độ không ai nhìn cô mà không có cảm giác thương hại lo lắng cả. Diệp Tri Ngã nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, kéo chiếc chăn đểló khuôn mặt ra: “Có phải em làm như thế là vìanh Phí Văn Kiệt, đúng không vậy?”
Trạng thái tinh thần và khát vọng sống mãnh liệt đối với bệnh nhân mà nói là vô cùng quan trọng. Kiều Mẫn Hàng mới lúc nãy đây thôi vẫn còn khóc tức tưởi khóc không ngớt, thế mà chỉ trong tích tắc đã cười rất tươi tỉnh và còn mời Diệp Tri Ngã làm phù dâu chocô nữa chứ: “Hai người phù dâu, một người là chị và một người nữa là chị Gia Linh, em đãnhìn thấy mẫu váy phù dâu mà chị Gia Linh thiết kế rồi chị ạ, đẹp vô cùng, chị mà mặc nó vào người chị cũng sẽ đẹp vô cùng, chị dâu à”.
Diệp Tri Ngã cúi đầu xuống gọt hoa quả cho Kiều Mẫn Hàng ăn: “Là chị sao? Thôi cho chị xin nghỉ đi, chị làm phù dâu rồi để bị vẻ đẹp của em làm cho lu mờ, thế thì thật là không tốt chút nào cả”.
Kiều Mẫn Hàng cười hì hì thích thúc và nói lại: “Tại sao mọi người đều nói vậy với em cơ chứ? Ngoại hình của em thật sự hấp dẫn mê hoặc đến mức đó sao chị? Để khiến cho một người, hai người bị em làm cho lu mờ hay đi sao?”
Diệp Tri Ngã đưa miếng táo vừa gọt xong cho Kiều Mẫn Hàng, cô với tay đỡ lấy miếng và nhai một miếng: “Hai người phù rể đều là những anh chàng siêu đẹp trai chị ạ, chị không muốn nhìn bộ dạng ghen tị của anh trai em trông như thế nào hay sao? Ha ha ha!”
“Có thể đẹp trai đến mức nào cơ chứ?”
“Ôi ôi, đẹp trai lắm nhé, trời long đất lở, sông cạn đá mòn, gà mái gáy vang, gà trống đẻ trứng”.
Diệp Tri Ngã cười trừ: “Có ai đi khen người khác giống như em thế này không cơ chứ?”
Kiều Mẫn Hàng trợn tròn mắt lên một cách rấtnghiêm trọng và nhìn chằm chằm vào Diệp Tri Ngã hỏi vặn lại: “Những lời khốc liệt như thế này em làm sao mà biết nói cơ chứ, đây chẳng qua là câu bình luận kinh điển một thời được đăng trên diễn đàn luận đàm của tập đoàn bất động sản Kim Thành thôi. Hai mỹ nam nổi bật nhất được mọi người bình bầu trong số mười mỹ nam của tập đoàn bấtđộng sản này, đều là hai anh trai của chị GiaLinh. Chị chỉ cần nhìn ngoại hình của chị TônGia Linh là y như rằng sẽ biết được hai ngườianh ấy sẽ đẹp trai hấp dẫn đến mức nào”.
“Hai người anh trai là sao? Tại sao chị từ trước đến nay chỉ nghe thấy cô ấy chỉ có duy nhất một người anh trai thôi chứ nhỉ”.
Kiều Mẫn Hàng bịt mồm vào vì cười phá lên không nhịn được: “Chết, nói nhanh quá bị lộ mất rồi còn đâu. Ôi giời, em nói cho chị dâu biết thì cũng có làm sao đâu cơ chứ. Có một người anh trai cùng cha khác mẹ, anh ấy lấy họ của mẹ đẻ, không phải họ Tôn, chị đã hiểuchưa ạ. Chị phải giữ bí mật, giữ bí mật cho em đấy nhé!”
Diệp Tri Ngã gật đầu đồng ý: “Nghe em nói chị cũng bắt đầu cảm thấy động lòng rồi đấynhé”.
Kiều Mẫn Hàng mỉm cười nói đầy vẻ xin xỏ cô:“Nói như thế đấy nhé, chị phải đồng ý với emđấy, em chẳng có bạn bè gì đâu, chị mà không đồng ý với em là em chẳng còn ai để chơi nữa đâu chị ạ!”
“Thế thì em phải đồng ý với chị là không được suy nghĩ cực đoan vẩn vơ nữa nhé! Em cần phải chú tâm bồi dưỡng sức khỏe cho thật tốt vào, để có thể là một cô dâu xinh đẹp quyến rũ đấy!”
Kiều Mẫn Hàng nháy hai mắt lại, giơ hai ngón tay hình chữ V ra hiệu đồng ý.
Những người mắc bệnh tim thường phải nghỉ ngơi dưỡng sức khỏe nhiều hơn bình thường. Cô y tá cứ chốc chốc vài phút lại đi vào nhắc nhở Diệp Tri Ngã, rồi lại truyền cho Kiều Mẫn Hàng một bịch nước biển. Diệp Tri Ngã đứng lên kéo rèm cửa khép kín lại, tắt hết đèn điện để cho cô được ngủ ngon. Thếnhưng lúc này, Kiều Mẫn Hàng đang vui sướng phấn khích quá độ không hề có ý muốn đi ngủ, cứ vòi Diệp Tri Ngã tiếp tục ngồilại nói chuyện với cô thêm lúc nữa: “À đúng rồi chị dâu ạ, chị lúc nãy còn chưa nói cho embiết đâu đấy nhé, chị và anh trai em đã trốn đi đâu suốt hai ngày hôm nay rồi, có phải đã trở về Hải Thành phải không chị?”
“Không phải, bọn chị đã đi Moscow hai hôm nay đấy!”
“Moscow sao?”. Kiều Mẫn Hàng nghiến hai hàm răng lại, “Hai người đều quên em mất rồi hay sao, tại sao lại không cho em đi cùng vớichứ! Moscow có vui không hả chị? Quảng trường Đỏ, rồi thì cung điện Kremlin? Ha ha, chị đã được nhìn thấy ông Putin chưa chị?”
“Bọn chị vẫn chưa đi đến những thắng cảnhdu lịch, chỉ mới xem biểu diễn múa ballet ở nhà hát kịch mà thôi”.
“Múa ballet sao?”, Kiều Mẫn Hàng không ngừng chớp hai hàng mi dài, “Đi đến tận đó chỉ để xem múa ballet ở nhà hát kịch thôi sao? Chị xem tiết mục biểu diễn gì thế? Có hay không hả chị?”
“Chị đã xem biểu diễn Hồ thiên nga”.
Kiều Mẫn Hàng dừng lại một hồi rất lâu, đôi mắt to tròn của cô lóe lên một vài tia sáng trong ánh nhìn mập mờ đen tối không rõ ràng: “Tiết mục Hồ thiên nga à? Tại sao… Tại sao bỗng dưng nghĩ đến việc đi xem tiết mục này cơ chứ?”
Diệp Tri Ngã vô tư vừa cười vừa kể cho Kiều Mẫn Hàng nghe câu chuyện của mình: “Kỳ thực, hồi còn nhỏ chị cũng đã từng học qua vài năm môn múa ballet này rồi, cho nên đến tận bây giờ chị vẫn