Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

iờ…”, Kiều Thận Ngôn cúi thấp đầu xuống đất, sát gần bên cạnh Diệp Tri Ngã, “Dù có phải trả giá như thế nào đi chăng nữa thì cũng phải cố gắng đến cùng,nhất định phải tổ chức cho Tiểu Mẫn một buổi tiệc tốt đẹp nhất, đẹp nhất có thể. Chỉ còn một tháng nữa là đến rồi mà, em hãy ở bên cạnh anh đi, Em Em…”
Diệp Tri Ngã nghiến hai hàm răng lại: “Lần nàocũng lại dùng có mỗi một độc chiêu này thôi sao, anh thừa biết là lòng từ bi của em bao la rộng lớn vô ngần đến như thế nào!”
Kiều Thận Ngôn phá lên cười lớn: “Không phải là lòng từ bi của em bao la rộng lớn vô ngần, mà phải nói là lương thiện”.
Diệp Tri Ngã giật mình, cô gắng sức đẩy anh ra ngoài, khoác chiếc túi xách lên vai và địnhbước ra khỏi khách sạn: “Em muốn được trợ cấp tiền lỡ việc, chẳng may đến lúc đó công việc không còn được làm nữa rồi, thì anh ngồi đợi mà trả tiền bồi thường cho em đấy nhé”.
Cũng may vì Kiều Thận Ngôn chưa nói năng đến mức độ cộc cằn thô lỗ vượt qua ngưỡng cho phép mà cô có thể chịu đựng được. Anh chủ động nhường lại phòng ngủ cho cô, còn bản thân thì ngủ trong phòng khách. Chung cư anh ở cũng thật là thoải mái và dễ chịu vô cùng. Chỉ là khi phải đối diện với ánh mắt và nụ cười đầy hàm ý của dì Cát, Diệp Tri Ngã mới cảm thấy thoáng chút ngượng ngùng và bẽn lẽn. Bà dì ngày đầu tiên đến dọn dẹp căn phòng của Kiều Thận Ngôn nhìn thấy cô và anh đi ra từ hai phòng khác nhau, vẻ mặt ngạc nhiên lạ lẫm của bà khi nhìn Diệp Tri Ngã khiến cho cô cảm thấy xấu hổ chỉ muốn tìm ngay một khe hở dưới đất để nhanh chóng chui xuống trốn tránh cho xong. Tiếp theo những ngày sau đó, dì Cát tranh thủ tận dụng mọi cơ hội tiếp xúc với cô, tranh thủ mọi nơi mọi lúc để truyền đạt tư tưởng “con dâu mới về nhà chồng” cho cô, giới thiệu và phê bình mọi tính khí không tốt không ai chịu đựng được của Kiều Thận Ngôn cho cô hiểu rõ hơn, sau đó bà còn không quên nhắc nhở cô đừng để ý và kỳ kèo những thói hư tật xấu của anh. Bà nói công việc trong gia đình cũng như trên tập đoàn của anh đã quá vất vả rồi, nên nhường nhịn được thì cô hãy cố gắng coi như giúp anh ấy một chút.
Tôn Gia Linh cũng gạt tất cả công việc trongcông ty của mình sang một bên, chuyên tâm cần mẫn chuẩn bị mọi thứ giúp cho Kiều MẫnHàng có được một lễ cưới thật mãn nguyện. Thế nên trong trung tâm điều trị bệnh tim mạch này lúc nào cũng có ba người con gái ngồi cùng nhau, họ cùng xem tất cả các kiểuảnh, các kiểu hình vẽ, các kiểu khung. Từ điểm tổ chức tiệc cho đến thiệp mời viết nhưthế nào. Bất cứ một chi tiết nhỏ nào cũng đều được các cô ngẫm nghĩ và chọn lựa vô cùng cẩn thận. Và bộ váy cưới cũng là vấn đề quan trọng trên cả mức quan trọng cần phải thảo luận đến. Tôn Gia Linh đã biến căn phòng chuyên dành cho bệnh nhân điều dưỡng trong bệnh viện này thành một văn phòng làm việc tạm thời của mọi người. Cô vác đến một đống công cụ chuyên ngành vẽvẽ đo đạc dường như đã trằn trọc suy ngẫm từ bao ngày trước, và cuối cùng cô mang đến một chiếc va li làm bằng da nặng trịch nữa.
Khi mở khóa chiếc va li da đó, một mùi hươngthoang thoảng bay ra, Kiều Mẫn Hàng hít lấy hít để thốt lên: “Chị đã mang đến loại nước hoa cao cấp gì thế ạ? Sao mà thơm thế cơ chứ”.
Tôn Gia Linh với khuôn mặt huyền bí vén mànvải mềm mại đắp ngoài lớp trên cùng trong chiếc va li ra, bên dưới đó vẫn còn được bọc một lớp bông mỏng nhẹ, bên dưới tiếp theo lại là mảnh vải mềm nữa. Kiều Mẫn Hàng và Diệp Tri Ngã đều chăm chú ngó đầu xuống chiếc va li và giương to mắt lên nhìn chằm chằm theo hành động của Tôn Gia Linh, tính tò mò của hai người đã bị cuốn hútđến mức cao độ: “Cái gì thế, cái gì thế chứ, váy cưới gì mà đã làm xong nhanh đến như vậy rồi à? Chị mau mở cho em xem với, em hồi hộp muốn chết luôn rồi đây này”.
Tôn Gia Linh nhè nhẹ cẩn thận nhấc vai áo từ trong va li lên, trước mặt mọi người lúc nàylà một bộ váy cưới màu sữa, trên váy có đính vô số hạt pha lê đẹp tuyệt trần, mỗi tầng váy uốn cong bồng bềnh trông như những áng mây trắng muốt bay lượn, không thể dùng từ ngữ nào để diễn tả hết sự thanh nhã sang trọng và đẹp đến mê hồn của bộ váy ấy. Kiều Mẫn Hàng vui mừng không sao kể xiết, cô thốt lên ngỡ ngàng: “Chị Gia Linh, chị rõ ràng là… Rõ ràng là…”
Diệp Tri Ngã cũng lắc đầu tấm tắc khen: “Đúng là đẹp quá, đẹp vô cùng!”. Tôn Gia Linh vui sướng cười tít cả mắt lại nói: “Đây là hàng hiệu hãng Mainbocher, được làm vào năm 1949, là bí quyết gia truyền được lưu giữ lại của bà nội em đó”.
“Á?”, Kiều Mẫn Hàng càng tỏ ra không tin vào tai mình nữa, “Trong dòng họ gia đình chị lại còn có cả bảo bối tuyệt vời như thế này nữa sao? Em chẳng cần chị phải nghĩ cách này cách kia để thiết kế váy cưới cho em nữa đâu chị ạ, chị chỉ cần làm cho em mộtchiếc y hệt như thế này là em mãn nguyện lắmrồi chị à!”
Tôn Gia Linh ướm chiếc váy cưới lên người Kiều Mẫn Hàng và ngắm ngía không chớp mắt: “Đồ ngốc nghếch, chị mang đến là để dành tặng cho riêng em mà! Nếu không thế thì chị mang đến đây nặng nề như thế này để làm gì cơ chứ!”
Kiều Mẫn Hàng nhảy cẫng lên, chân tay múa loạn xạ vì sung sướng tột độ: “Làm sao như thế đượ


The Soda Pop