Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
c cơ chứ, bộ đồ đắt tiền như thế này làm sao em dám nhận của chị cơ chứ, hi hi hi! Nhưng mà nếu chị cứ ép em phải nhận lấy bằng được mới chịu, thì thôi em đành lòng nhận tạm vậy.”
Tôn Gia Linh gõ vào vầng trán của Kiều Mẫn Hàng: “Bà nội chị đã sống thọ chín mươi tuổi, sống cuộc sống hạnh phúc yêu thương với ông nội của chị đã hơn sáu mươi năm rồi. Bộ váy này được làm bằng những hạnh phúc vàtràn ngập may mắn đấy em ạ. Em có biết là đểgiữ gìn tốt bộ váy này thật tình không dễ dàng chút nào đâu nhé! Chị béo quá không thể mặc nổi nó nữa rồi, nhưng nếu mà đem đi sửa lại thì sẽ tiếc không đành lòng được. Nhìn em gầy gò chỉ độc xương bọc vào da như thế này vừa vặn hợp với em đấy, chị đành phải tặng lại cho em thôi”.
Kiều Mẫn Hàng gật đầu lia lịa đồng ý: “Vâng vâng vâng, được ạ, được ạ, được ạ!”
Diệp Tri Ngã nhấc bộ váy cho đến tận bây giờ vẫn còn mềm mại như nhung trên tay, mỉm cười và cất lời chiêm ngưỡng: “Hơn bảy mươi năm rồi, phải được coi là đồ cổ mới chính xác”.
“Đúng thế đấy ạ! Khi mang ra giặt em đã lo lắng mất ngủ cả đêm qua luôn đấy. Đến đây mau đi Tiểu Mẫn, em thử mặc vào người cho chị nhìn xem nào. Chị đã đo đạc đầy đủ các số đo rồi, chắc là sẽ không có vấn đề gì cả đâu”
Sợ làm cho chiếc váy bị bẩn, Kiều Mẫn Hàng liền lấy ga trải giường đặt dưới nền nhà, hânhoan vui sướng để hai người bạn tốt giúp cô mặc lên người. Kiều Mẫn Hàng không ngờ rằng số đo lại hoàn toàn vừa khít với mình như thế, kể cả có đem đi đặt may thì cũng chưa chắc đã vừa vặn được đến vậy. Tôn Gia Linh thích thú nhấn nhẹ vào ngực bộ váy đang mặc trên người của Kiều Mẫn Hàng và nói: “Chị còn nói là không cần sửa đâu, nhưng mà trông thế này thì xem ra vẫn phải thêm một lớp đệm mút vào trong ngực chiếc váy này thôi. Cái của em mà lại như thế này hả, đây là cốc gì cơ chứ? Chắc là phải dùng đến cốc trà chuyên dùng để luyện võ công mới nâng to lên được thôi, đúng là một cái cốc trong đống cốc chén này!”
Đã từng có người nói rằng, một hình phạt trừng trị cao nhất đối với một người con gái là vứt cô ta vào trong một gian phòng đầy ngập những bộ váy áo xinh đẹp đến quyến rũ mê hoặc, nhưng lại giấu hết tất cả gương soi trong phòng đó. Kiều Mẫn Hàng không còn thời gian đâu để chống cự lại lời trêu đùa của Tôn Gia Linh nữa, một mình cô sốt sắn nhấc vạt váy lên và quay một vòng tròn: “Nhanh nhanh nhanh, lấy di động ra chụp ngay cho em một tấm để cho em được ngắm với nào chị”
Diệp Tri Ngã mỉm cười và lấy tay chụp lia lịa cho Kiều Mẫn Hàng vài bức hình, cô ngắm nghía bức ảnh của mình xong, cảm giác hạnh phúc dâng trào trong lòng, một thứ cảm giác tràn ngập tâm hồn cô khiến cho cô như đang quay cuồng mờ ảo, đã mặc bộ váynày vào người rồi làm sao đành lòng cởi ra được nữa chứ.
Tôn Gia Linh không có chút hối hận nào khi mang bộ váy đó đến cho Kiều Mẫn Hàng cả, cô nói: “Bà chị khi còn nhỏ, hoàn cảnh gia đình vô cùng khó khăn, ba mẹ chị lại sống ở nông thôn nữa, mùa hè nông thôn thì muỗi nhiều đến vô kể, bị muỗi cắn vào người cho đau quá nên bà nội chị đành phải lấy chiếc khăn tơ lụa choàng đầu cô dâu ra cắt làm một chiếc màn nhỏ để chống muỗi. Bà nội ngày trước còn nói với chị rằng, khăn trùm đầu ngày xưa của bà dài lắm cơ, ngót đến hai ba mét gì đấy. Mấy ngày hôm nay chị chạy bôn ba khắp nơi để lùng sục cho bằng được đấy, thật không dễ dàng gì mới tìm ra được một chiếc khăn trùm đầu giống với màucủa chiếc váy này đâu”.
Kiều Mẫn Hàng càng tỏ ra tiếc nuối hơn. Thế nhưng khi cô mặc chiếc váy này vào người, tâm trạng phấn khích còn chưa kịp nguôi xuống chút nào cả, cô mải mê ngắm nghía những bức hình chụp mình trong di động của Diệp Tri Ngã, vừa nhấn từng bức hình vừa mím miệng cười vô cùng tươi tắn. Rồi cô đưa lại di động cho Diệp Tri Ngã và nói: “Em vừa gửi những tấm hình đó cho anh Văn Kiệt rồi chị, cho anh ấy cùng ngắm nhìn”.
Diệp Tri Ngã cười khẽ và đưa tay với lấy chiếc di động lại, cầm gọn di động trong lòng bàn tay mình và nói tiếp với Kiều Mẫn Hàng: “Anh ấy mà xem sẽ khen em không ngớtcho xem. Chị chưa bao giờ được nhìn thấy bộ váy cưới đẹp lộng lẫy đến như vậy đâu em à”.
Thời gian tiếp theo, ba người con gái lại tiếptục bàn bạc về bộ váy đón khách trong lễ cưới. Nếu căn cứ vào dự định tổ chức trong ngày cưới, lễ kết hôn sẽ được diễn ra trong một câu lac bộ gofl nằm ở ngoại thành phía Đông thành phố. Phòng tiếp khách trong câu lạc bộ gofl này có sân khấu được thiết kế theo phong cách lộ thiên, diện tích rất rộng rãi thoáng mát và phong cảnh cũng vô cùng đẹp đẽ. Tháng ba mà tổ chức tiệc cướitheo phong cách bán lộ thiên như thế này cũng không cần thiết phải lo lắng gì về thời tiết lạnh hay không lạnh cả. Cạnh câu lạc bộ này còn có một hồ nước, buổi tối có thể tổ chức bắn pháo hoa ngay tại đây thì không còn điều gì tuyệt vời hơn thế nữa.
Bận rộn cả một ngày liền, sắp đến giờ tan ca rồi, Diệp Tri Ngã và Tôn Gia Linh mới rời khỏi bệnh viện. Cô quay trở về căn phòng của Kiều Thận Ngôn, anh vẫn chưa về nhà, bữa cơm tối dì Cát đã nấu và sắp xếp ngay ngắntrên bàn và ngay bên cạnh lò vi sóng, chỉ cần hâm nóng lên một chút