XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.

cuối ngày sẽ có tiếng thủy triều ru mình vào giấc ngủ." Lý Tư Bích thật là một MC đúng nghĩa, giọng nói ngọt ngào trong trẻo, ngữ điệu nhịp nhàng, êm tai, rất dễ đi vào lòng người.
Hứa Chí Hằng cười đáp lại: "Một cuộc sống thật nên thơ, đó cũng là mơ ước của rất nhiều người".
"Nói như vậy thì Tổng giám đốc Hứa cũng có suy nghĩ giống như tôi à?" Dưới ánh đén, nụ cười của cô đẹp mê hồn: "Haizzz, trước đây mỗi lần tôi nhắc đến mơ ước đó thì người khác đều nói tôi trẻ con quá."
"Trẻ con một chút cũng có gì là không tốt đâu".
"Đúng thế, tôi cũng cảm thấy mình còn giữ chút tính trẻ con là điều hay."
Hứa Chí Hằng mỉm cười, anh đứng lại và nói: "Nếu cứ đi tiếp thế này thì thành ra cô Lý lại là người đưa tôi về rồi. Hôm nay tôi đã uống chút rượu nên không tiện lấy xe đưa cô về. Tốt nhất là bây giờ tôi gọi giúp cô một chiếc taxi nhé?"
Lý Tư Bích tỏ ra rất thỏa mái: "Tôi thấy anh cứ gọi tôi là Tư Bích, còn tôi sẽ gọi anh là Chí Hằng, chứ gọi thế này khách sáo quá.
Mình nói chuyện vui vẻ thì có kể ai tiễn ai đâu, Nhưng bây giờ cũng không còn sớm nữa, để hôm khác tôi gọi cho anh để hẹn thời gian mình nói chuyện phỏng vấn, được không anh Chí Hằng?"
Hứa Chí Hằng cười và gật đầu, anh giơ tay vẫy một chiếc taxi, rồi mở cửa xe cho cô: "Mình liên lạc sau nhé. Chúc cô ngủ ngon!"
Taxi lướt đi êm ru, Hứa Chí Hằng nhìn đồng hồ, đã mười một giờ rồi. Anh nghĩ chắc lúc này Diệp tri Thu đã ngủ nhưng anh vẫn rút điện thoại nhắn tin cho cô. Không ngờ Tri Thu gọi điện lại ngay.
"Em chưa ngủ à?"
"Chuẩn bị rồi!" Nghe trong máy có tiếng tàu hỏa ầm ầm, giọng nói của cô có vẻ mệt mỏi: "Anh cũng đi ngủ sớm đi nhé!"
"Ngủ đi em, chúc em ngủ ngon! Mai anh sẽ điện lại cho em."
Sáng nay, trợ lý Tiểu Lưu đưa vé tàu cho Diệp Tri Thu và nói với cô rằng Thẩm Tiểu Na cương quyết muốn cùng cô đi đợt này. Theo kế hoạch của Lưu Ngọc Bình, Thẩm Tiểu Na cùng nhà thiết kế sẽ đi vào sáng hôm sau, vừa đủ thời gian để tham gia lễ khai mạc triển lãm, còn cô sẽ đến trước để thị sát thị trường. Cô không rõ tại sao Thẩm Tiểu Na cứ muốn đi cùng mình nhưng cô cũng mặc kệ. Hứa Chí Hằng đưa cô đến ga, cô không cho anh đi vào trong để khỏi phải chạm mặt Thẩm Tiểu Na.
Chuyến tàu này xuất phát lúc chín giờ hai mươi phút tối. Diệp Tri Thu đã làm mọi công tác vệ sinh ở nhà rồi, cô leo lên giường tầng giữa nằm nhắm mắt thư thái, chỉ đợi đèn tắt là chìm vào giấc ngủ. Thế nhưng, Thẩm Tiểu Na nằm tầng dưới lại quen đi ngủ muộn nên cứ muốn bắt chuyện với cô, Diệp Tri Thu đành ậm ừ cho qua. Đến khi không cưỡng được cơn buồn ngủ, cô đành nói thẳng để Thẩm Tiểu Na xoay ra chơi PSP".
Điện thoại đổ chuông, cô giơ lên xem thì thấy số gọi đến lạ hoắc, tiện tay ấn nút nghe.
"Xin chào, xin hỏi ai đó?"
"Chào cô Diệp, tôi là Phương Văn Tĩnh."
Diệp Tri Thu chán ngán, hạ thấp giọng: "Thực sự tôi không muốn nói, vậy mà cứ phải nói. Tại sao lại là cô? Cô lại nói với tôi chuyện váy cưới phải không? Mặc dù tôi không để ý đến chuyện cô mặc váy do ai thiết kế và làm đám cưới với ai, nhưng bạn của tôi đã đưa ra quyết định, tôi chỉ có thể ủng hộ. Tôi không thể đóng vai Đức Mẹ Maria đẻ khuyên cô ấy may váy cưới cho cô được."
"Tôi không nói chuyện váy cưới. Cô Diệp, tôi rất muốn gặp cô nói một chuyện khác".
"Tôi phải nói bao nhiêu lần là không cần thiết nhỉ".
"Vậy cô cảm thấy tôi có cần thiết phải đi gặp vợ của Tổng giám đốc Tăng để nói chuyện về quan hệ của cô với ông ta không?" Diệp Tri Thu nổi giận, cô ngồi hẳn dậy: "Cô đợi tôi một chút" rồi cô xuồn nền, đi đến đoạn tiếp giáp giữa hai toa, cười lạnh lùng và nói: "Cô Phương, cô đóng vai một người con gái ngây thơ hiền hậu trước mặt Phạm An Dân chắc là vất vả lắm nhỉ? Bây giờ cô cảm thấy có thể bỏ mặt nạ ra để lộ rõ con người thật với tôi rồi chứ gì?"
Phương văn Tĩnh cũng cười: "Như thế là cô đồng ý gặp mặt tôi rồi, đúng không?"
" Tôi ghét nhất là bị người khác điều khiển, nếu như cô thấy mình có nghĩa vụ phải tận tâm tận lực với vợ ông Tăng thì cô cứ việc".
"Ồ, tôi không ngờ đấy, cô đang đợi để ngồi vào chiếc ghế Tăng phu nhân ư? Ha ha, như thế cũng tốt, tôi sẽ đến nói chuyện với bà Tăng. Như thế có khi sẽ giúp cô sớm đạt được ý nguyện mà An Dân cũng bình tâm không phải lúc nào cũng áy náy trong lòng. Anh ấy thật lương thiện, lúc nào cũng nghĩ cô đang đau khổ vì anh ấy lắm."
"Phạm An Dân hủy bỏ hôn ước nên đã làm cô bị kích động sao? Cô nghĩ thoáng chút đi, anh ta làm việc đó đâu phải lần đầu". Rồi Diệp Tri Thu nghĩ đến Tổng giám đốc Tăng và bà vợ của ông ta, bỗng cảm thấy buồn bã, quyết định để một thời gian nữa hẵng bàn đến những chuyện này. Cô đưa di động gần chỗ tiếp giáp hai toa tàu đang kêu xình xịch, sau đó nói: "Cô nghe thấy chưa, tôi đang ở trên tàu hỏa đi Bắc Kinh công tác, nếu cô thật sự có thành ý muốn nói chuyện với tôi thì cứ đến."
"Giờ cô không còn tình cảm với An Dân nữa nhưng tôi rất yêu anh ấy. Chắc cô cảm thấy mình đang có ưu thế về mặt tâm lý đúng không? Có điều cô có bao giờ tự hỏi, tại sao cuộc tình những sáu năm của hai người lại dễ dàng bị anh ấy v