XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.

ứt bỏ đến vậy, anh ấy trong mắt cô chỉ là người đàn ông vì tiền mà phải bán mình ư?"
Diệp Tri Thu nghiêm mặt lạnh lùng nói: "Như vậy là cô muốn bàn bạc với tôi về chuyện nhân cách của đàn ông sao? Nhưng tôi không hiểu, tại sao tôi lại phải dằn vặt mình về chuyện này? Chỉ là anh ấy không yêu tôi nữa mà đã chuyển sang yêu cô, cô có thứ mà anh ấy cần trong khi tôi lại không có. Còn chuyện đó là tiền của nhà cô hay là đạo đức cao thượng của chính cô thì tôi không để tâm."
"Thực sự cô nhìn vấn đề rất thấu đáo, thảo nào trước đây An Dân đã từng nói với tôi, anh ấy cảm thấy bị áp lực khi ở bên cô."
"Tôi cảnh tỉnh cô nốt lần này thôi nhé, anh ấy đã hủy hôn ngay tại ngân hàng, cô hãy tìm nguyên nhân ở ngay chính gia đình và bản thân mình. Cô giả vờ khéo lắm, lúc đầu tôi cũng tin đấy. Nhưng khéo quá lại thành ra vụng, tôi đoán rằng ở bên người khéo giả bộ quá thì áp lực cũng không nhỏ chút nào. Có lẽ Phạm An Dân rất lương thiện nhưng anh ta cũng không ngốc. Cô có vấn đề quan trọng nào cần nói với tôi mà phải dùng đến cả thủ đoạn đe dọa qua điện thoại vậy?"
Phương Văn Tĩnh im lặng một lát, Diệp Tri Thu đang định tắt điện thoại thì cô ta bỗng trả lời: "Cô nói đúng một phần cô Diệp ạ. Nhưng cô nghĩ tại sao tôi cứ phải giả vờ như vậy, nếu như Phạm An Dân không có khúc mắc trong lòng. Tại sao tôi cứ phải bám lấy cô mà nói chuyện chứ?"
"Đợi tôi trở về ta sẽ nói chuyện sau. Cô nhớ rằng tôi không quen bị người khác uy hiếp đâu, mà ông Tăng và bà vợ của ông ta còn cứng rắn hơn tôi nữa đấy, cô liệu mà xử lý nhé!"
Diệp Tri Thu tắt điện thoại, cô dựa vào thành cửa, cơ thể lắc lư theo chuyển động của tàu hỏa, nhìn ra ngoài thấy từng dẫy đèn bị đẩy lại phía sau, cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cô nghĩ, cuối cùng vẫn bị cô gái đó bắt chẹt, lại phải nói những lời từ chối chẳng thú vị gì mà chỉ làm mình thêm khổ tâm.
Cô mệt mỏi lê bước tới khoang của mình và leo lên giường nằm xuống. Thẩm Tiểu Na than vãn: "Làm sao mà nhủ nổi đây, ầm ỹ quá".
Diệp Tri Thu không muốn đáp lại. Từ lúc chuyển sang làm kinh doanh, cô đã đi khắp nơi trên cả nước, máy bay, tàu hỏa, xe đường dài, làm gì được quyền chọn lựa. Khổ nhất là một lần cô đi từ Tây Nam về, không mua được vé nằm, cứ thế phải ngồi ba mươi tiếng đồng hồ. Khi xuống tàu hỏa, xách hành lý ra ngoài ga, cô đã thấy Phạm An Dân đến đón mình. Cảm thấy không còn chút sức lực nào nữa, cô đã ngã vào vong tay anh rất lâu.
Cô bỗng giật mình, không hiểu tại sao giờ cô lại nhớ đến cảnh đó. Lúc đó, trong cô hoàn toàn là sự tin tưởng, là cái ôm siết chặt, nhưng bây giờ áng mây đẹp đó đã tan đi mất, chỉ còn chút hoài niệm này thôi. Thế mà nó luôn day dứt trong tâm trí cô không đúng lúc, làm cô buồn bã.
Lúc đó, điện thoại lại kêu lên "tít tít", cô cầm lên xem , hóa ra là nhắn tin của Hứa Chí Hằng, anh chúc cô ngủ ngon và có giấc mơ đẹp. Cô bấm luôn nút gọi lại cho anh, giọng nói dịu dàng êm ái của anh làm cô bình tâm trở lại. Sau khi nói với nhau vài câu ngắn gọn, cô tắt máy và kéo chăn phủ kên người, rồi cứ thế chìm vào giấc ngủ trong tiếng "xình xịch" đơn điệu của đoàn tàu.






Nhớ về dĩ vãng
Khi đến ga tàu Bắc Bình Tây đã là bảy giờ sáng. Vừa mới xuống tàu, dù đã có sự chuẩn bị về tâm lý, Diệp Tri Thu vẫn cảm thấy lạnh đến thấu xương.Thẩm Tiểu Na ăn mặc còn mỏng manh hơn cô, vì lạnh quá mà kêu than oai oái. Hai người đi vội vào chỗ chờ xe, phải chờ một lúc lâu mới đến lượt lên taxi. Bắc Kinh vào sáng sớm mà xe cộ vẫn tắc ùn ùn. Khách sạn mà Diệp Tri Thu đặt phòng gần Triển lãm Quốc tế, cô nhắm mắt tĩnh tâm một lúc, còn Thẩm Tiểu Na thì ảo não kêu ca: "Đi máy bay có phải hay hơn không, việc gì phải đi tàu hỏa chứ, thật ầm ĩ, cả đêm chả ngủ được mấy, còn bây giờ thì đường sá tắc thế này đây."
"Ngày mai mẹ cô đến cũng đi tàu hỏa đấy, tiết kiệm một chút đi cô ạ. Nếu cô đi công tác quen rồi thì cũng thấy bình thường thôi."
"Thấy bình thường sao được, nếu mua giá giường mềm thì còn khá một chút".
"Nếu thế phải ở chung với hai gã đàn ông lớn đùng trong một khoang giường mềm thì cô tính sao?" Diệp Tri Thu chán ngán, nghĩ đi cùng cô gái này thật là tự kiếm dây buộc mình.
Thẩm Tiểu Na lúc này mới im miệng. Làm thủ tục xong, Diệp Tri Thu vào phòng lập tức tắm gội thay quần áo. "Tôi đã hẹn với người ta rồi, hai mươi phút sau phải xuất phát đấy, cô muốn đi cùng tôi thì khẩn trương lên."
Thẩm Tiểu Na tay chân luống cuống mở va ly hành lý, trong nháy mắt đã bầy quần áo đầy giường, Diệp Tri Thu lúc này mới biết tại sao cô ta lại mang một cái va ly to đùng như vậy, bất giác than thở: " Đi gặp khách hàng, chỉ cần ăn mặc bình thường thôi, đi giầy đế bằng mới đi bộ được lâu." Cô dừng lại để câu nói tiếp theo không buột ra miệng, chỉ nghĩ trong lòng "Tôi sắp thành mẹ cô rồi!"
Sau một ngày chạy đôn chạy đáo khắp nơi, gặp mặt bàn bạc với một số khách hàng cũ, rồi đến thăm một siêu thị nằm ở nơi hang cùng ngõ hẻm nhưng cũng có gian hàng của Tín Hòa, Thẩm Tiểu Na mệt đến mức hai con mắt thất thần, kéo lê từng b