Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341602

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1602 lượt.

lại là ở bản thân mình chứ. Thế cậu thì sao, sau này có ý định gì không? Chẳng lẽ cứ làm đến kiệt sức ở Tìn Hòa như thế à?
"Không thế thì phải làm thế nào? Cầm tiền của người ta thì phải biết tận lực cho người ta chứ, trong thời hạn hợp đồng tớ vẫn muốn làm việc thật tốt. Còn sau này tớ chắc chắn không thể quay về Tố Mỹ, mà cũng không thể tạm thời gởi thân ở một chỗ nào đó kém hơn Tín Hòa. Có lẽ đường đi tốt nhất là nhân lúc còn đang có sức thì cố làm thêm một chút, dành dụm chút tiền, sau này xem nhãn hàng nào ăn khách và phát triển được thì mình nhận làm đại lý, cũng nhàn tản một chút.
"Làm đại lý bán hàng cũng được đấy, khá tự do, chẳng đến nỗi khổ như thế này. Đúng rồi, hôm qua cậu đưa bạn trai đến ra mắt có phải là cố tình để cho ông Tăng nhìn thấy không đấy? Tân Địch cười tinh nghịch.
Một chút ý đồ nhỏ nhoi của mình mà đã khiến cho Hứa Chí Hằng và Tân Địch đồng thời nhận ra, huống hồ Tăng Thành là một người còn nhậy bén hơn nhiều, chắc chắn ông ta còn rõ hơn ai hết.Diệp Tri Thu đành thở dài trả lời: "Coi như là thế vậy, mình nghĩ mọi người càng đỡ phải nghĩ này nghĩ nọ sẽ tốt hơn."
"Chuyện của cậu với anh chàng Hứa Chí Hằng đó là nghiêm túc chứ?
"Chúng tớ không phải loại tình một đêm, không có ý định chơi bời lăng nhăng đâu, coi như là nghiêm túc cũng được."
Tân Địch nhìn cô với ánh mắt hoài nghi: "Câu nói này không giống cách nói của cậu chút nào, tính cậu vốn chưa cân nhắc thấu đáo sẽ không đưa ra quyết định. Cái gì gọi là "coi như nghiêm túc" chứ?"
"Suy nghĩ thấu đáo để làm gì? Những việc khác tớ đều có thể vạch trước kế hoạch tính trước nước đi, chỉ có chuyện tình cảm thì tớ đã thất vọng với nó rồi. Người mà tớ đã có kế hoạch sẽ kết hôn và sống trọn đời thì..." Diệp Tri Thu nhìn đám người đi lại dọc hành lang mà cười xa xăm: "Thôi, chẳng nói những chuyện đó nữa. Việc gì cũng có biển số, còn chuyện tình cảm lại càng như thứ đồ dễ vỡ, Tớ chẳng dám kỳ vọng hay có kế hoạch dài hạn gì với nó cả, Bây giờ đối với tớ, mỗi ngày là một chuỗi dài mệt mói, tớ ở bên cạnh anh ấy thì vô cùng vui vẻ, tớ coi đó như là một phần thưởng cho bản thân vậy. Còn chuyện sau này, tớ chẳng nghĩ nữa".
Tân Địch nhìn cô bạn có thói quen giữ kín những nỗi đau của mình hôm nay lại không ngại ngần phô bày nó ra giữa chốn triển lăm ầm ỹ này, Ánh nắng buổi trưa chiếu qua cửa kính trắng thật ấm áp nhưng ánh mắt Tri Thu lại lạnh lẽo vô hồn khiến Tân Địch cảm thấy ngậm ngùi. Cô cũng từng trải qua vài mối tình hời hợt rồi nhẹ nhàng chia tay, hầu như mọi tâm sức cô đều dồn hết vào niềm đam mê thiết kế những bộ trang phuc mới. Có lúc cô còn nghi ngò bản thân sinh ra đã lãnh cảm, luôn cảm thấy mình sẽ chẳng bao giờ sốc nổi mà guên bản thân vì một người đàn ông nào đó.
Nếu một người khác tâm sự với cô như vậy, đương nhiên cô sẽ hân hoan tán thành, cảm thấy sống ở trên đời này nên có một thái độ thoáng như vậy. Nhưng Diệp Tri Thu thì khác, bởi cô biết cô ấy là người có thái độ sống nghiêm túc, một mối tình đầu kéo dài sáu năm với bao cung bậc tình cảm sâu đậm mà cuối cùng tan vỡ, thật là một cú sốc quá lớn. Bây giờ cô ấy lại có thể phát ngôn những tư tưởng được chăng hay chớ như vậy có thể tưởng tượng được cuộc đấu tranh nội tâm của cô ấy đến mức nào
Tân Địch nắm một tay của Diệp Tri Thu đang định nói gì đó thì Tri Thu lại cười và nói trước: "Không sao, không sao, tất cả đã qua rồi mà". Rồi cô nắm chặt lấy tay Tân Địch: "Chúng mình nói chuyện gì cho vui một chút đi, đừng tự nhiên chuốc buồn vào người, lát nữa còn ối việc để làm đấy".
Tân Địch lườm bạn một cái rồi đành lắc đầu cười: "Cậu ấy à, cậu là người chịu đựng đau khổ số một đấy, mình không thể không phục. Chiều nay có một buổi trình diễn của một nhãn hàng Hồng Kông, mình có vé đấy, cậu có muốn đi xem không?"
Diệp Tri Thu lắc đầu: "Cậu đi một mình đi, chiều nay tớ còn phải đi gặp khách hàng, sau đó đi thẳng đến Thiên Tân luôn."
Ba giờ chiều, Diệp Tri Thu trở về khách sạn thu dọn hành lý, cô gọi điện cho Lưu Ngọc Bình rồi bắt xe đi thẳng đến Thiên Tân để gặp mặt một chủ đại lý trước. Ngày hôm sau, cô tranh thủ thời gian đi đến những khu thương mại lớn trong trung tâm thành phố, góp ý cho chiến lược huấn luyện các nhân viên bán hàng và nhân viên quản lý cửa hàng, buổi tối cô lên máy bay trở về.
Khi xuống sân bay, cô bỗng cảm thấy hình như chỉ trong mấy ngày thôi mà nhiệt độ vụt lên cao nhanh thế, cảm nhận rõ sự ấm áp của mùa Xuân. Cô ngồi lên chiếc xe của Hứa Chí Hằng đã đợi sẵn từ lâu, trở về căn hộ mà cô thuê trọ. Hứa Chí hằng đặt hành lý xuống rồi quan sát căn phòng nho nhỏ ấy.
Nơi đây thật đối nghịch với sự tươi mới và thoáng đãng của khu chung cư Tân Giang Hoa Viên. Căn phòng chỉ có những đồ gia dụng thật cần thiết nên cách bố trí rất đơn giản. Anh có thể nhận ra Diệp Tri Thu đã bỏ ra chút công sức để bài trí lại, bọc bộ ghế sofa bằng vải trắng chấm bi, chiếc giường được cô phủ tấm ga mầu vàng nâu nên trông thật mới mẻ và sạch sẽ, chỗ ngồi cạnh cửa sổ kính rộng đến mặt sàn cô trải một tấm thảm da dê phối màu hài hòa với những chiếc gối d