Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341613

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.

nhà này đă giết chết tình yêu? Hay chỉ là do tính cách và cách giải quyết vấn đề của cô thực sự đã gây áp lực với Phạm An Dân?
Màn đêm đã buông xuống, các tòa nhà cao từng đã sáng trưng ánh đèn. Diệp Tri Thu ngẩng đầu nhìn, thuận theo số tầng và nhìn thấy căn hộ 1601 của mình. Căn phòng tối om, Hứa Chí Hằng vẫn chưa đi làm về. Từng cái đinh từng sợi chỉ trong căn nhà đó đều là công sức của cô. Hiện nay giá của các căn hộ trong khu trung tâm gần bờ sông như thế này đang lên như diều gặp gió, nhưng cô chẳng có cảm giác mừng vui của một người chủ sở hữu.
Trong lúc cô đang nghĩ miên man thì một chiếc Toyota kiểu dáng mạnh mẽ dừng lại ngay trước mặt. Tây Môn thò đầu ra gọi cô: "Thu Thu, chị đứng đó làm gì vậy? Hay là đến đây để thu tiền nhà đấy?"
Diệp Tri Thu cười miễn cưỡng trả lời: "Tây Môn đấy à, Tiểu Phàn đâu rồi?"
"Nhỏ đó lên cơn đi shopping với bạn bè rồi, lúc nữa em đi đón. Chị Thu Thu, dạo này chẳng thấy mặt mũi chị gì cả, khi nào rảnh đi ăn với tụi em nhé! Haizzz, sếp của chị , cái ông Thẩm Gia Hưng ấy có nhiều đòn lợi hại thật, Đang đấu giá tranh giành với công ty em một miến đất ở ngoại ô đấy. Cái giá mà ông ấy đưa ra ngay cả ông chủ em cũng phải nói là hơi điên rồ." Thẩm Gia Hưng là chồng của Lưu Ngọc Bình. Từ năm kia ông ta đã nhảy vào thị trường bất động sản, đầu tiên chỉ làm những dự án nhỏ, có vẻ càng ngày càng trúng lớn. Diệp Tri Thu không ngờ bây giờ ông ta lại có gan và có lực đấu với cả với Tổng giám đốc Tân, cô nói: "Bây giờ bất động sản đang lên ầm ầm, Tổng giám đốc Thẩm hơi điên rồ một tí có lẽ cũng chẳng có gì là lạ."
Tây Môn cười nói: "Đúng là thị trường bất động sản sẽ còn lên trong vòng vài năm nữa, nhưng có điều chú em và em đều cảm thấy ông Thẩm mạo hiểm khi làm như vậy. Tuổi thọ bình quân của các công ty bất động sản quy mô nhỏ ở Trung Quốc chỉ chưa đến ba năm. À đúng rồi chị Thu Thu này, anh chàng thuê nhà của chị tốt tính lắm, Tiểu Phàn có lần quay xe mà quệt cả vào cái Cayenne của anh ta mà anh ta cũng xuề xòa cho qua chuyện."
Diệp Tri Thu chẳng còn tâm trí nào mà dây cà dây muống: "Chị có chút việc nên đi trước nhé, khi khác chị em mình nói chuyện nhiều hơn. Chào em nhé!"
Cô đi ngang qua đường lớn để đến bên bờ sông, tìm một chiếc ghế đá và ngồi xuống, trong lòng rối loạn, cũng chẳng buồn đi ăn nữa. Rồi cô lại nghĩ phải làm thế nào để giải quyết những công việc còn đang bừa bộ ở công ty. Cô chỉ muốn được ngồi yên tĩnh một mình. Năm ngoái khi đã trở nên thân thiết với Tây Môn và Tiểu Phán, lúc rảnh rỗi cô thường đi ăn và hát karaoke với họ. Sếp của cô đương nhiên là rất giầu có, những đại lý dưới quyền thường cũng rất có máu mặt. Vì thế tiếp xúc thường xuyên với Tây Môn và Tiểu Phán, cô không hề có cảm giác sự giầu có của họ sẽ tạo áp lực cho mình. Cô chỉ nghĩ đơn giản rằng thu nhập của cô và Phạm An Dân cộng lại, sống trong thành phố này cũng thừa thãi, chẳng có lý do gì phải thèm khát được như người khác, nhưng không ngờ Phạm An Dân lại không nghĩ như vậy.
Bên tai cô vọng lại một hồi còi "tu...tu...", cô biết lại có một con thuyền rời bến. Ngẩng đầu lên, quả nhiên cô nhìn thấy trong sắc trời đêm không xa lắm có một con phà đang chầm chậm tiến ra giữa sông. Đây là cảnh vật cô thường nhìn thấy nhưng hôm nay nó lại mang cảm giác buồn vời vợi. Từ khi chia tay với Phạm An Dân, cô chẳng bao giờ đi phà nữa, mỗi lần về nhà cô đều chon cách đi taxi qua cầu chỉ vì không muốn nhìn thấy cảnh cũ mà đau lòng. Nhưng đến hôm nay cô không thể trốn tránh được nữa.
Tất nhiên trong hoàn cảnh này, cô hoàn toàn có thể đưa ra lựa chọn và phán đoán chính xác, rằng không nên vì kẻ khác mà phải day dứt trong lòng, cũng chẳng nên hối hận về những việc đã qua. Cô có thể phân tích một cách rõ ràng rằng, nếu Phạm An Dân cảm thấy áp lực khi ở bên người bạn gái có đồng lương cao như cô, nhưng anh ta lại bỏ cô, đi yêu người con gái giầu có khác, rồi thản nhiên lái chiếc Mercedes mà người ta mua tặng thì thật là vô lý hết sức.
Thế nhưng vẫn cảm thấy mệt mỏi và chán nản, cô quyết định không để lý trí phải làm việc mệt mỏi hơn nữa. Cô đã quen với cuộc sống có nguyên tắc, làm việc năng nổ, một nhân viên xứng đáng với truyền thống của công ty, một người con có hiếu với bố mẹ, một người bạn gái biết chia sẻ với người yêu. Ước mơ của cuộc đời cô cũng tầm thường như bao người khác. Một gia đình hạnh phúc, một công việc tốt thăng tiến nhanh và được tăng lương. Thế mà giờ đây, cô không tìm ra được trong sáu năm yêu nhau ấy cô đã sai ở điểm nào.
Cô mệt mỏi dựa vào thành ghế, ngồi im lặng cho đến khi điện thoại đổ chuông, cô rút ra trả lời một cách máy móc "Anh à?"
"Thu Thu, anh xong việc rồi, em đang làm gì đấy?" là điện thoại của Hứa Chí Hằng, hôm nay anh phải đi ăn cơm với khách hàng.
"Chỉ đang ngồi một mình thôi", cô cố gắng cười nói: "Bỗng em thấy rằng đừng suy nghĩ gì nữa hết, ngồi im một mình cũng là sự nghỉ ngơi."
Hứa Chí Hằng dặn cô phải về nghỉ ngơi sớm, rồi hẹn cô thứ Bảy gặp nhau sau đó anh tắt máy. Cô cất điện thoại đi rồi tiếp tục nhìn giòng sông. Đương nhiên cô biế