Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341616

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.

ời gian rỗi nào cho anh ấy, chị quyết định mua bằng được căn nhà ở một nơi đắt đỏ mà anh ấy không thể trả nổi, chị đã bỏ ra hơn nửa tiền nhà, chị còn đi vay tiền và chi trả cả khoản tiền bài trí nội thất, chị không hề để ý đến tâm tư của anh ấy. Hàng xóm ở đó toàn là kẻ giầu có, cũng trẻ như anh ấy nhưng có xe có nhà, ở chung với họ anh ấy thật sự cảm thấy rất áp lực nhưng chị không hề quan tâm đến cảm giác của anh ấy."
Diệp Tri Thu vừa ngạc nhiên vừa tức giận, cô hít một hơi dài giữ lấy bình tĩnh: "Lại nữa rồi, có lẽ điều cô rất muốn làm chẳng qua là tôi phải kiểm điểm lại mình chăng? Xem mình đã thật sự hiểu Phạm An Dân chưa? Có phải mình đã đặt lên vai anh ấy quá nhiều áp lực? Có phải không điều hòa được mối quan hệ giữa chúng tôi hay không chứ gì? Cô Phương ạ, tôi thật lấy làm lạ quá, quan hệ của hai người đã đặt dấu chấm hết, tát nhiên là phải có nguyên nhân của nó. Tôi đã chấp nhận cái kết cục chia tay này rồi thì còn quan tâm đến nguyên do của nó làm gì nữa. Dù tôi có dằn vặt bản thân mình đến đâu thì có ý nghĩa gì với quan hệ của hai người đâu. Bàn tay Phương Văn Tĩnh cầm cốc cà phê hơi run run, cặp môi mỏng vừa hé ra lại mím chặt, cô ta không thể giữ bình tĩnh được nữa: "Nếu anh ấy cứ day dứt như vậy thì tôi làm sao mà hạnh phúc được? Tôi đã quyết định lấy anh ấy nên tôi muốn có được trọn vẹn cả con người và tâm hồn người đàn ông đó".
"Cô thật thẳng thắn, tôi không thể không khâm phục. Tôi đoán rằng bây giờ người day dứt trong lòng có lẽ chính là bản thân cô. Nhưng tôi không thể giúp được gì, dù rằng cô còn muốn đi tìm bà Tăng mà mách cái chuyện đáng buồn cười kia thì cũng thế thôi. Cái thế giới này đâu phải đang chuyển động vì bản thân cô, vấn đề của cô thì cô phải tự đối mặt mà giải quyết lấy."
Phương Văn Tĩnh cười lạnh lùng: "Chị Diệp, chị lý luận nghe sắc bén lắm. Tôi cũng muốn đoán một chút, có lẽ chị đang nhắc nhở mình rằng, chị thất bại bởi An Dân là kẻ ham tiền, còn tôi chẳng qua là cậy vào tài sản của gia đình mà quyến rũ được anh ấy. Vì suy nghĩ tự an ủi của chị như là phép thắng lợi tinh thần của AQ ấy có thể giúp chị dễ chịu đi một chút chăng?"
Diệp Tri Thu chán nản nhìn cô ta: "Thật xin lỗi cô Phương, trông cô cũng là người có giáo dục, nhưng nhìn hành động của cô tôi cảm thấy nó thiếu suy nghĩ. Con người ta khi đã thất tình, nếu không muốn tự tử thì chắc chắn phải nghĩ ra cách gì để giúp mình sống tiếp chứ. Tôi tự an ủi mình như thế nào là việc của tôi, điều đó quan trọng với cô đến thế sao? Cô muốn tôi thừa nhận thắng lợi tuyệt đối của cô à? Được thôi, cô thắng rồi đó, người đàn ông đó đã là của cô, thế đã được chưa?"
"Chị quả lợi hại thiệt, đặt mình ở vị trí cao như thế, tự rút lui không chút vướng bận để An Dân luôn cảm thấy có lỗi với chị, để tôi luôn do dự không biết liệu hạnh phúc của mình có được toàn vẹn không?"
"Chúng ta chấm dứt chuyện này thôi. Cô Phương, cô cứ tổ chức đám cưới của mình, thật sự chẳng cần tôi phải xuất hiện mà hát điệu \'Xin anh háy sống hạnh phúc hơn em\' đâu. Như thế hạnh phúc của hai người mới tròn vẹn. Hôm nay tôi đồng ý đến đây là muốn nói rõ với cô rằng, tôi đã có người yêu rồi, mà Tổng giám đốc Tăng cũng đã gặp mặt anh ấy, còn nếu cô cứ muốn gặp bà Tăng mà hớt lẻo thì cô sẽ tự chuốc lấy hậu quả thôi."
Diệp Tri Thu vẫy tay ra hiệu người phục vụ đến trả tiền. Phương Văn Tĩnh bỗng nắm lấy bàn tay kia của cô. Lòng bàn tay cô ta có mồ hôi ướt lạnh, theo bản năng, Diệp Tri Thu vội rụt tay lại, rồi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt Phương Văn Tĩnh đỏ ửng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô và nói: "Chị Diệp, chị có tin hay không tùy chị, thực ra tôi không hề cứng rắn, càng gần đến ngày cưới, tôi càng lo lắng, tôi không biết sự lựa chọn của mình có đúng đắn hay không?"
"Vậy cô cũng chọn lầm đối tượng để giải bày rồi, chuyện này cô nên tâm sự với mẹ cô hoặc bạn bè thân thiết của cô. Tôi và cô chỉ là những người qua đường thôi, tôi không thể giúp đỡ cô bất cứ điều gì".
Phương Văn Tĩnh thở dài: "Người bạn duy nhất của tôi đã cùng gia đình đến Canada mấy năm trước rồi. Còn mẹ tôi thì chị đã gặp rồi đấy, bà ấy không phải là người thích hợp để tôi dốc bầu tâm sự. Chị Diệp, thật sự tôi rất ngưỡng mộ chị, hôm đó thấy Tân Địch và sếp cũ của chị bảo vệ chị như vậy, ngay cả An Dân cũng không hoàn toàn quên được chị, tôi nghĩ trong cuộc sống chị đã thành công hơn tôi rất nhiều."
Diệp Tri Thu đợi nhân viên phục vụ đến trả lại tiền thừa, cô không nói gì nhưng Phương Văn Tĩnh lại tiếp tục: "Chị biết tại sao tôi lại thích An Dân không? Anh ấy rất giống người mà tôi đã thầm yêu, nhất là khi anh ấy cười, trông thật phóng khoáng khôi ngô, Người con trai đó, bây giờ ở tận Canada xa xôi. Nhưng trước khi đi, anh ấy cũng chưa từng nhìn thẳng tôi, tôi chắc chắn mình chẳng bao giờ có được anh ấy. Thế nên lần đầu nhìn thấy Phạm An Dân, tôi đã tự nói với mình rằng, tôi không thể để mất An Dân, cho dù tôi phải cướp anh ấy từ tay người khác."
Nhận lại tiền thừa từ tay người phục vụ, Diệp Tri Thu đứng dậy nói: "Cô Phương, tôi thật sự không muốn chia sẻ


Teya Salat