Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1615 lượt.
ựa, tất cả đồ đạc trong nhà đều được sắp sếp gọn ghẽ nhưng vẫn toát lên sự gò bó chật hẹp.
Diệp Tri Thu mở toang cửa sổ và cánh cửa mở ra ban công cho thoáng gió. Nhìn thấy ban công nhỏ đến mức không thể tưởng tượng được, Hứa Chí Hằng bật cười ha ha, anh nói: "Em có chắc đây là ban công không? Hình như nó là chỗ để điều hòa thì phải."
Đây không phải là lần đầu tiên Diệp Tri Thu nghe được lời nhận xét này nên cô cũng cười: "Chỗ có bồn hoa bách hợp che khuất bên cạnh mới là nơi để điều hòa anh ạ!"
Hứa Chí Hằng cũng đi đến chỗ đó, hai người cùng đứng trên ban công siêu nhỏ đó, cảm giác thật chật chội. Hứa Chí Hằng kéo cô vào lòng mình mà nói: "Anh thích thế này, chiếc ban công nhỏ xinh này rất hợp để mình đứng ôm nhau, chác chắn nhà thiết kế đã tính đến điều này."
Cách giải thích đó làm cô bật cười.
"Trước đây một người bạn của anh nói rằng anh ấy thích nơi đây, anh còn cười nhạo anh ấy. Hóa ra đúng là ta có thể vì một người mà có thể thích ứng với một nơi nào đó, cho dù nơi ấy nhìn ra sông hay quay ra đường phố đông người", anh ghé sát vào tai cô nói khẽ.
Vòng ôm siết chặt, lời nói dịu dàng khiến Diệp Tri Thu có cảm giác lâng lâng, nhưng cùng với cảm giác hạnh phúc đó lại là nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô buông thả mình tận hưởng tình yêu như vậy sẽ có ngày lún sâu không rút ra được, nhấm nháp những niềm vui từng chút một liệu có ngày thành nghiện không? Quen với việc đón nhận những phần thưởng ngọt ngào như thế này sau mỗi ngày làm việc mệt nhọc, liệu có càng ngày càng tham lam, càng ngày càng muốn nhận nhiều hơn nữa?
"Em đang nghĩ gì thế?"
"Mùa Xuân ở đây nổi tiếng là rất ngắn ngủi, chỉ qua vài ngày ấm áp là đã có cảm giác nóng nực của mùa hè rồi, Vì thế các công ty may mặc thường không bao giờ cung ứng hàng xuân cho nơi này. Bởi thế kế hoạch bán háng của em cũng luôn bỏ qua tiết trời mùa Xuân." Diệp Tri Thu ngẩng đầu, nhìn anh chăm chú: "Bây giờ em đang nghĩ, có lẽ em sẽ vì một người mà nhớ về mùa này đấy!"
"Bây giờ em mới nói đến từ "nhớ", xem ra anh chưa thực sự mang lại cho em cảm giác bình yên. Có phải anh qua nóng vội, theo đến tận Bắc Kinh khiến em cảm thấy có chút gì không thỏa mái?"
"Không, Chí Hằng, thật ra có một câu mà anh đã nói rất đúng, em là típ người con gái dù biết bản thân mình rất cần nhưng nhất định không chịu nói thẳng ra điều đó ra" Diệp Tri Thu tự cười mình, nói: "Nếu để em quyết định, có lẽ em thà để mất anh còn hơn phải nói thẳng ra là thích anh. Anh theo đuổi em quyết liệt như vậy, em cảm thấy vừa tự hào vừa hạnh phúc."
Cô ngước đầu nhìn anh, trên khuôn mặt thanh tú là ánh nhìn dịu dàng thẳng thắn, hai người ở gần nhau quá, hơi thở ấm áp của cô kè sát đôi môi anh, làm rung dộng trái tim anh. Anh ôm cô chặt hơn nữa: "Em nói những lời đó đã quá đủ để thỏa mãn lòng ham muốn chinh phục của một người đàn ông rồi đấy".
Cơn gió của một ngày cuối tháng Ba vừa êm ái vừa ấm áp, mơn man trên khuôn mặt. Còn ở dưới ha mươi bảy từng lầu là con đường huyết mạch của cả thành phố đang đông đúc xe cộ. Muôn vạn ánh đèn nối đuôi nhau chạy mãi đến tận đường chân trời, nơi đây chỉ có hai con người đang xiết chặt lấy nhau trong nụ hôn nồng thắm, lại có cảm giác như đã thoát khỏi thế gian ồn ào và náo nhiệt kia
Vết thương lòng
Khi Diệp Tri Thu nhận được cú điện thoại của Phương Văn Tĩnh thì cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà giận dữ nữa. Cô trở về đã hai tuần rồi, chuyện đó với cô đã thành quá khứ. Nhưng rõ ràng Phương Văn Tĩnh không hề nghĩ như vậy, cô ta vẫn cứ muốn gặp cô bằng được.
Đương nhiên có thể không thèm để ý nhưng cô không muốn chính trong thời điểm ông Tăng Thành đang làm thủ tục ly hôn vợ mà mình lại bị dây dưa vào, như thế không những khiến ông ta thêm rắc rối mà còn khiến mình thêm phần bực bội. Cô biết trước rằng cái trò nói chuyện tay đôi này chỉ khiến mình thêm chán nản, nhưng cũng đành ôn hòa nhận lời sau khi tan ca sẽ gặp cô ta ở một quán cà phê gần công ty.
Buổi chiều hôm đó, chỗ làm của cô lại xẩy ra một việc đột xuất, trợ lý bộ phận kinh doanh là Tiểu Lưu đã gây ra một sự cố lớn. Trong thời gian Diệp Tri Thu đi công tác, có một số đơn đặt hàng do cô ta giao nhưng hàng hóa giao đến bốn địa điểm A, B, C, D đã bị giao lẫn lộn hết. Bốn đại lý ở bốn nơi đó nhận hàng thấy không giống như giao kết đã đồng loạt khiếu nại lên tổng công ty khiến Diệp Tri Thu phải mất cả một buổi chiều mới giải quyết ổn thỏa.
Khi xong việc của mình, Diệp tri Thu vội vã chạy đến quán cà phê đã hẹn thì thấy Phương Văn Tĩnh ngồi chờ sẵn bên một chiếc bàn kê sát cửa sổ. cô ta đang cầm chiếc thìa nhỏ chầm chậm quấy cốc cà phê, hình như đã chờ cô khá lâu rồi. Cô ngồi đối diện, gọi một tách cà phê Ý, rồi nhìn đồng hồ: "Thật ngại quá, tôi đến muộn. Xin lỗi nhé!"
Khuôn mặt Phương Văn Tĩnh nhợt nhạt đi đôi chút: \'Chị cho rằng một mối quan hệ bền vững như vậy thì người khác có thể dễ dàng phá hủy nó sao? Chị có biết An Dân nói với tôi về chị thế nào không? Công việc của chị rất bận, chị chẳng có chút th