Dấu Ấn Của Hoàng Tử Ác Ma (18+)
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.
hành phố loại hai nên chỉ một nụ cười đã làm tan những ân oán cũ, ông ta rất phóng khoáng nhận lời sẽ tham gia ngày hội đặt hàng.
Buổi tối hôm đó, họ cùng ăn ở nhà hàng lớn nhất địa phương, đã làm về mảng kinh doanh thì không thể từ chối những buổi tiệc tùng. Có điều may mắn là kinh doanh về lãnh vực thời trang thì đối tượng giao tiếp thường là các chủ đại lý, đối tác, giám đốc siêu thị hay các chủ hiệu. Mà trong ngành thời trang thì nữ giới chiếm tỷ lệ khá cao, vì thế khi ăn uống thường không có những lời đề nghị thái quá. Ông Vương vốn phóng khoáng, hôm nay cũng tỏ ra rất lịch sự, nói chuyện vui vẻ, cô cũng nể mặt nên đã uống vài ly vang đỏ.
Sau khi tan tiệc, ông Vương nói lịch đã sắp sếp trước rồi, mời hai người tiếp tục với những chương trình khác.Anh quản lý kinh doanh mà Diệp Tri Thu đưa đi theo chủ yếu để đối phó với những tình huống như thế này nên cô đẩy anh ta ra chịu trận, mượn cớ mình đã mệt rồi nên muốn về sớm để nghỉ ngơi. Ra khỏi nhà hàng thấy thời gian còn sớm nên cô đi bộ một mình về khách sạn. Thành phố loại hai này yên tĩnh hơn nhiều so với các thành phố lớn, đường xá vừa yên tĩnh vừa sạch sẽ, không khí cũng trong lành hơn nhiều.
Buổi tối gió thổi mát rượi, cô vẫn còn đang chếch choáng vì mem rượu, tiện tay cô rút điện thoại ra gọi về nhà dặn dò bố mẹ chuẩn bị đầy đủ đồ, tối nay phải ngủ sớm để mai đi theo đoàn du lịch. Sau đó cô gọi cho Hứa Chí Hằng, anh không nhấc máy. Lúc này cô mới nhớ ra, thường những buổi tối ngày thứ Tư, thứ Sáu, anh đi đánh cầu lông. Cô cất điện thoại đi, lặng lẽ ngắm vầng trăng non mang một màu vàng chanh đang treo trên nền trời.
"Tri Thu."
Một chiếc Audi màu đen đỗ ở bên đường, Tăng Thành bước xuống. Diệp Tri Thu ngạc nhiên nhìn ông ta, một lúc lâu cô mới định thần lại: "Chào Tổng giám đốc Tăng, trùng hợp quá!"
Tăng Thành bước lại, thấy mặt cô hồng hào vì rượu, ông cau mày nói: "Tôi đã nói vói ông Vương là không được để cô uống quá nhiều rồi mà, cô có sao không?"
Đương chếch choáng men rượu nên cô phản ứng không được nhanh nhẹn như bình thường. Vừa nãy cô chỉ nghĩ không nghe nói bên này có cuộc trưng bày nào lớn cả, hơn nữa không có thông lệ thành phố loại hai cũng phải đích thân Tổng giám đốc đi thị sát. Khi nghe đến câu này, cô mới nhận ra ông ta chí ít cũng biết mình đến đậy. Cô cứ trốn tránh không suy nghĩ một cách nghiêm túc về thái độ của ông ta đối với mình, bây giờ cô hiểu ra rằng không thể dửng dưng được, cô mấp máy môi chẳng biết nên trả lời ông ta thế nào.
"Lên xe đi, chúng ta đi tìm chỗ nào ngồi một lúc, tôi có chuyện muốn nói với cô."
Tăng Thành lái xe đến một quán trà, xung quanh thành phố H là cả một vùng trồng chè rộng lớn. Giờ đang là mùa thu hoạch chè, các quán trà trong thành phố mọc lên như nấm. Quán trà này bài trí rất trang nhã, ở một góc quán còn có một đội nhạc ăn mặc kiểu cung nữ thời Hán, điệu nhạc cất lên nghe thật thanh tao thoát tục. Hai người chọn chiếc bàn bên cửa sổ ngồi đối diện nhau, những động tác của nghệ nhân pha trà thật nhanh nhẹn và thành thục.
"Cô uống một chút đi, ở đây vừa giới thiệu một loại trà búp mới rất ngon, vị thanh khiết, có tác dụng trong việc giải rượu bia."
Diệp Tri Thu nâng chén trà lên thổi nhẹ rồi nhấp nhấp môi, đúng là có hương vị thơm mát của trà vụ mới.
"Tri Thu, gặp tôi làm cô khó xử phải không?" Tăng Thành mỉm cười nhìn cô và hỏi. Ông vẫn mặc chiếc chemise trắng ngà và quần sẫm màu như mọi khi, dáng vẻ điềm tĩnh nhã nhặn. Trông ông chỉ như một nhân viên bình thường, không có vẻ gì của một đại gia trong ngành thời trang vẫn thường thích ăn vận theo cách riêng của mình.
"Đâu có ạ", Diệp tri Thu cười. "Tôi chỉ hơi ngạc nhiên thôi."
"Đành chịu vậy, tôi đoán rằng nếu không phải là gặp cô ở đây thì cô cũng sẽ như hồi ở triển lãm thôi, chỉ cần nhìn thấy tôi từ xa là vòng đi lối khác ngay."
Diệp Tri Thu bỗng nhiên đỏ mặt, cô không ngờ hôm ở triển lãm người đông như thế mà Tăng Thánh vẫn để ý đến mình, cô cười gượng. Đối với Tăng Thành, cô không muốn mình giả ngây giả ngô mà trốn tránh, nhưng biết rõ sẽ có điều không thể ứng phó nổi đang chờ đợi mình ở phía trước thì trong mắt cô vẫn không giấu nổi tia nhìn hoảng hốt.
Thấy bộ dạng hoang mang của cô, Tăng Thành cười: "Tri Thu, đối diện với tôi làm cô cảm thấy có áp lực thế sao? Tôi thấy mình làm sếp cũng thất bại mà làm bạn cũng chẳng thành công rồi."
"Tổng giám đốc Tăng, là tôi chưa đủ thẳng thắn", cô đành thú nhận. Đối với Tăng Thành, cô không thể tự nhiên như một người bạn bình thường. Đúng lúc đó, có tiếng điện thoại của Tri Thu, cô lấy ra xem hóa ra là điện thoại của Hứa Chí Hằng, cô vội đứng lên nói: "Xin lỗi ông, tôi đi nghe điện thoại.""
Diệp Tri Thu đi đến gần cầu thang rồi bấm nút nghe.
"Thu Thu à, anh vừa đánh xong một ván cầu, giờ đang ngồi nghỉ đây. Em đi công tác thuận lợi chứ?" Hứa Chí Hằng vừa nói vừa thở. Trong điện thoại vẫn nghe thấy tiếng quả cầu lông xé gió vun vút và tiếng đập phát cầu của những người tham gia, thật náo nhiệt.
"Vâng, bên này mọi việc cơ bản là hoàn tất rồi, mai em