Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
ng muốn làm việc gì?"
Tăng Thành lắc đầu mỉm cười: "Bây giờ nhìn lại, tôi thấy điều đó không quan trọng nữa, thời gian và hoàn cảnh đều khắc nghiệt như nhau, con người không níu giữ được thời gian và cũng luôn phải thích ứng với hoàn cảnh. Bây giờ tôi không thể bỏ Tố Mỹ. Tuy không thể nói là yêu thích nghề này bởi tôi vẫn thấy thời trang là một khái niệm trừu tượng, nhưng đã làm từng ấy năm rồi muốn bỏ cũng không bỏ được. Nếu giờ cho tôi chọn lựa, chắc chắn tôi vẫn theo ngành này". Bỗng ông ta chuyển đề tài: "Tri Thu, cô không định hỏi tôi tại sao hôm nay tôi lại đến đây à?"
Cô ngước mắt nhìn: "Tôi nghĩ, hôm nay chắc không phải một sự tình cờ".
"Đương nhiên không phải, hôm qua ông Vương có việc gọi điện cho tôi, ông ấy nói hôm nay cô sẽ đến chỗ ông ấy". Tăng Thành thẳng thắn nói.
"Thật sự tôi chẳng biết nói gì bây giò, Tổng giám đốc Tăng, tôi..."
"Vậy cô hãy nghe tôi nói", Tăng Thành bình tĩnh nhìn cô, " Tôi vốn dĩ muốn nói với cô từ khi chúng ta còn ở Bắc Kinh. Tôi đã ly hôn, tôi thích em từ lâu rồi, nếu em không chê một người đàn ông đã từng có vợ, tôi mong muốn được kết hôn với em".
"Choang" một tiếng, thì ra Diệp Tri Thu đã làm rớt cốc trà, cô luống cuống, người nghệ nhân pha trà vội chạy lại, đưa khăn cho cô rồi lo lau dọn chỗ trà bị đổ, đổi cho cô một cốc trà mới. Tăng Thành kéo tay cô lại quan sát kỹ, cũng may trà không còn quá nóng nữa. Cô bàng hoàng rụt vội tay lại: "Không sao, tôi không sao, xin lỗi ông."
"Tôi làm em sợ phải không?"
Diệp Tri Thu im lặng, dù đã ngờ ngợ điều gì đó nhưng cô không thể tưởng tượng nổi lời cầu hôn lại đến nhanh chóng và đột ngột đến vậy.
"Không phải tôi rung động nhất thời và cũng không muốn làm em sợ. Tôi định đợi đến khi việc ly hôn lắng xuống rồi mới cầu hôn em, nhưng em thật biết cách phòng bị cho mình, lại còn đưa cả bạn trai đến gặp tôi nữa. Tôi cảm thấy nếu mình không tranh thủ thời gian thì chắc chắn sẽ chẳng còn cơ hội."
Hãy là mãi mãi
Sáng hôm sau, Diệp Tri Thu vội vội vàng vàng cùng quản lý kinh doanh đến thành phố B. Đêm qua cô mất ngủ, tuy đã trang điểm kỹ nhưng vẫn nhìn thấy rõ nét mặt mệt mói. Sau khi lên xe, cô ngồi ở băng ghế sau, tuy vốn rất quen với việc công tác ngược xuôi và thường ngồi ngủ bù trên xe nhưng lần này cứ nhắm mắt lại là toàn cảnh ở quán trà hôm qua lại hiển hiện trong tâm trí cô.
Thực ra sau lời cầu hôn đó hai người đều im lặng, phải một hồi lâu cô mới nói: "Tôi, tôi thật sự rất cảm kích nhưng thật xin lỗi Tổng giám đốc Tăng, tôi đã có bạn trai rồi, hiện chúng tôi rất hạnh phúc nên không thể suy nghĩ đến đề nghị của ông được."
Tăng Thành không hề thay đổi thái độ khi nghe cô từ chối, ông vẫn giữ ngữ khí ôn hòa, ông nói rõ ràng: "Hai người quen nhau chưa lâu đúng không? Cuối năm ngoái em mới chia tay bạn trai cũ, rồi lại chuyển sang công ty mới bận tới mức thở chẳng ra hơi. Người tính tình nghiêm túc như em, nếu muốn bắt đầu lại với ai cũng phải có một khoảng thời gian khá dài để chuẩn bị tâm lý cho mình, vì thế tôi nghĩ em với anh chàng đó sẽ chẳng bao giờ tiến đến giai đoạn hôn nhân được."
Cô lại im lặng, Tăng Thành đúng là rất hiểu cô. Thế nhưng dù có hiểu rõ cô như Tăng Thành thì cũng không thể hiểu nổi nỗi cô đơn tuyệt vọng của sự chia tay và áp lực của công việc mới đã ảnh hưởng đến cô như thế nào. Cô cũng không thể hiểu nổi, chính lúc cô mệt mỏi nhất có một người con trai bằng thái độ kiên định đã chiếm ngự được trái tim mình, mặc dù cô không chắc chắn sự chiếm ngự đó sẽ kéo dài bao lâu.
Cô không cần phải ngước mắt lên cũng biết lúc này cánh đồng bên đường cao tốc vẫn đang ngút ngàn màu xanh biếc, đó chính là cảnh xuân tươi đẹp. Từ khi phụ trách mảng kinh doanh, cô phải đi công tác không biết bao nhiêu lần, từ trên máy bay, tàu hỏa, ô tô cô có thể quan sát cảnh bốn mùa thay đổi một cách mau chóng, cô hoàn toàn thờ ơ với những phong cảnh xung quanh. Cái cảm giác hưng phấn khi lần đầu tiên đến một nơi xa lạ đã mất từ lâu rồi. Ngồi bên cô, có khi là đồng nghiệp nhưng thường xuyên là những người xa lạ, cô đã quen với việc một mình lên đường công tác, chịu trách nhiệm toàn bộ về lịch trình chuyến đi, hành lý và sự an toàn của mình.
Nhưng nếu thật sự đã có sự chuẩn bị đầy đủ, có người đồng hành thì là một điều vui vẻ, còn nếu không có ai đồng hành cũng không cần khiên cưỡng, có nhất thiết phải cần đến sự hứa hẹn không? Cô đã nhận lời yêu Hứa Chí Hằng, đó là lần đầu tiên bỏ đi cái nguyên tắc bắt mình phải suy nghĩ kỹ lưỡng mọi chuyện, chẳng cần quan tâm đến sự an bài của tương lai, chỉ cần thỏa mãn với việc hưởng thụ niềm vui trước mắt.
Cô cứ nghĩ rằng mình đã thỏa hiệp thành công với thực tại, không còn mơ mộng đến điều gì mãi mãi. Nhưng lời nói của Tăng Thành suy cho cùng đã khiến cô xúc động, cô biết rằng mình có thể dùng lý trí để điều khiển hành vi một cách tự nhiên cởi mở nhưng không thể dập tắt được niềm mong muốn nhỏ nhoi tận sâu thẳm trái tim.
Cô chỉ có thể ra lệnh cho bản thân tạm thời không được ngh