Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.
ĩ đến việc nay, phải lấy lại tinh thần để hoàn thành tốt công việc, từ thành phố B trở về công ty, tiếp tục tập trung vào công tác chuẩn bị khẩn trương cho hội nghị đặt hàng.
Thứ Sáu, sau khi tan ca theo thông lệ ở Tín Hòa sẽ là cuộc họp toàn công ty, ông Thẩm Gia Hưng đến gần một năm nay rất ít khi có mặt ở công ty mà lần này cũng đến. Khi Diệp Tri Thu đến phòng họp, cô nghe thấy ông Thẩm Gia Hưng đang dậy dỗ Thẩm Tiểu Na: "Bố nghe mẹ con nói là thời gian gần đây con không đi làm đều đặn, cứ đến thứ Bảy cũng chẳng thấy mặt mũi đâu. Con ngồi vào vị trí Giám đốc bộ phận Thiết kế thì càng phải làm việc nghiêm túc cho đúng với chức trách chứ!"
Thẩm Tiểu Na uể oải nói; "Con đang phối hợp với công ty quảng cáo làm bộ phác thảo các mẫu thiết kế cơ mà, chẳng lẽ như thế không phải là nghiêm túc sao? Hơn nữa pháp luật vốn quy định ngày thứ Bảy được nghỉ mà, sao còn phải đi làm, sao cứ bắt con phải đến công ty chứ? Bố mẹ phải cẩn thận, sẽ có ngày công nhân họ kiện đến Bộ Lao Động đấy."
Các nhân viên ở bên cạnh đều nhìn chằm chằm xuống đất, mắt không liếc ngang liếc dọc, Thẩm Gia Hưng vô cùng bực tức nhưng cũng không tiện nổi dóa lên ở đây. Đúng là cũng có tình trạng một số công nhân ở phân xưởng đã đến phòng tiếp dẫn của Bộ Lao Động phản ảnh tình trạng tăng ca vượt quá thời hạn hay tiền làm tăng ca không đúng quy định của Tín Hòa, lúc đó Lưu Ngọc Bình phải vất vả lắm mới dẹp yên được chuyện này.
Diệp Tri Thu cười thầm, rõ ràng cô đã đặt vấn đề đó với Lưu Ngọc Bình, yêu cầu bà ta cho nhân viên nghỉ ngày thứ Bảy, nếu thật sự có công việc đột xuất cần phải tăng ca thì mới cân nhắc. Lưu Ngọc Bình tỏ thái độ không thỏa mái nhưng vẫn đồng ý sẽ suy nghĩ thêm.
Cô chào Thẩm Gia Hưng và Lưu Ngọc Bình rồi ngồi vào chỗ của mình. Cuộc họp bắt đầu, quản lý các bộ phận lần lượt báo cáo công việc của mingf, sau đó tổng kết lại tình hình chuẩn bị cho ngày hội đặt hàng tuần sau. Cuối cùng là Thẩm Gia Hưng phát biểu, đầu tiên ông ta khẳng định thành tựu mà Tín Hòa đã đạt được trong thời gian gần đây, chỉ ra việc quản lý thiết kế và sản xuất đã được tăng cương hơn, bộ phận kinh doanh có sự thay đổi đáng mừng. Diệp Tri Thu có dự cảm chẳng lành, quả nhiên sau đó ông ta tuyên bố, vì sắp mở ngày hội đặt hàng nên ông ta muốn thay đổi lại chiến dịch kinh doanh, tức là phải yêu cầu các đại lý và đối tác phải trả trước 50% giá trị đơn đặt hàng bằng tiền mặt.
Tất cả mọi người dường như đều sững sờ trước những lời nói của ông. Diệp Tri Thu bỗng thấy đau đầu, bởi quy định từ trước đến nay là khi đặt hàng chỉ phải đặt một khoảng tiền tượng trưng, đến khi chính thức có đơn giao hàng thì mới hoàn trả đủ số tiền. Cách của Thẩm Gia Hưng cũng có một vài công ty áp dụng, cô cũng biết rõ bên Tố Mỹ, yêu cầu của họ đối với bên các đại lý gắt gao hơn, và số tiền đặt cọc cũng cao hơn nhiều. Thế nhưng hai năm lại đây, Tín Hòa luôn trong tình trạng bị các đại lý rời bỏ. Từ khi nhậm chức, phần lớn công sức cô bỏ ra là hy vọng ngày hội đặt hàng có thể xoay chuyển tình thế. Nếu như chỉ cách một tuần lễ nữa thôi là đến ngày hội đặt hàng, mà đưa ra chính sách mới như vậy thì e rằng toàn bộ công sức của cô sẽ đổ xuống sông xuống biển hết. Nghĩ đến đây cô càng cảm thấy cõi lòng lạnh giá.
Cô và vài người quản lý nữa nhìn về phía Lưu Ngọc Bình. Lưu Ngọc Bình mím chặt môi không phát biểu lời nào. Còn nghe thái độ của Thẩm Gia Hưng như thế, rõ ràng không có ý muốn bàn bạc với mọi người mà chính là mệnh lệnh, cứ chiếu theo đó mà thi hành. Nghĩ đến tin tức mà hôm đó Tây Môn kể với cô liên quan đến việc ông Thẩm Gia Hưng đấu giá đất, cô đành ngồi im. May mà lúc Thẩm Gia Hưng nói xong thì cô có điện thoại, vội đi ra ngoài nghe.
Cả phòng họp ngồi im phăng phắc, chẳng ai muốn là người đầu tiên nêu lên ý kiến của mình. Thẩm Tiểu Na sốt ruột: "Không có việc gì khác nữa chứ, con cũng phải đi đây. Thực sự việc này vốn chẳng liên quan gì đến con."
Lưu Ngọc Bình than thở với con gái cưng của mình. "Tiểu Na à, con và Tổng quản lý Diệp ở lại một lúc, còn những người khác có thể về suy nghĩ vấn đề này kỹ hơn".
Sau khi mọi người đã đứng lên về hết, Lưu Ngọc Bình nhìn Diệp Tri Thu nói: "Tiểu Diệp à, có gì cô cứ nói thẳng."
"Tôi hy vọng nếu có bất kỳ thay đổi nào về chiến lược kinh doanh đều nên thông báo trước cho tôi bởi tôi là người phụ trách bộ phận này. Nếu cách làm này của Tổng giám đốc Thẩm nhất thiết phải thi hành thì tôi xin giữ lại quan điểm của mình và không có ý kiến gì. Còn nếu như vẫn còn có thể bàn bạc thì tôi xin nói thẳng, tôi phản đối. Còn về lý do thì tôi tin rằng bà là người hiểu rõ hơn ai hết."
Thẩm Tiểu Na trợn tròn mắt nhìn cô: "Chị Thu Thu, em thấy bố em nói không sai, đặt hàng thì phải có đặt cọc mới chắc chắn. Hơn nữa cũng giảm thiểu được việc cứ lên đơn đặt hàng bừa bãi và đổi hàng lung tung."
"Cách làm này muốn áp dụng phải có tiền đề là mạng lưới đại lý kinh doanh phải được kiện toàn qua ít nhất hai quý thử nghiệm, còn phải chắc chắn ít nhất là 80% doanh số bán hàng của quý sau. Bộ phận Kinh doanh của ta trước mắt chưa thể