Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.

"Thôi được, anh sẽ hát nhưng phải nghe lới anh, không được uống Cocktail nữa." Hứa Chí Hằng bước lên một bước nữa, trông thấy Diệp Tri Thu ngồi cạnh một chiếc bàn đặt sát góc cầu thang quay lưng về phía anh. một người con trai mặc áo kẻ ca rô khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng điệu lịch lãm đứng lên từ chiếc ghế đối diện với cô, tiến về phía quầy rượu. Anh bước vảo đặt bàn tay lên vai Diệp Tri Thu, cô giật mình quay lại, cười với anh: "A, anh đến rồi à?" Cô nắm bàn tay anh khẽ nói: "Ngồi nghe anh Phong hát nhé, anh ấy hát hay lắm".
Hứa Chí hằng ngồi xuống bên cô, anh quan sát bốn phía, không gian tầng này rất thấp nhưng rộng hơn hẳn dưới kia. Bốn góc tường có treo những tấm ảnh to về các loại địa hình dốc núi, đường bộ và các ô tô địa hình. Dưới ánh đèn vàng mờ dịu, không có quá nhiều khách ngồi, chiếc máy hát kiểu cũ đang phát ra điệu nhạc Jazz, không khí nhàn tản, hoàn toàn khác với phong cách của những tụ điểm vui chơi sôi động mà trước đây anh thấy.
Người con trai kia tắt máy hát, cầm ghi ta đến ngồi lên chiếc ghế cao ở góc phòng. Anh nói vào micro: " Bài hát này tôi tặng cho Thu Thu, tuy điều tôi hát không phải vĩnh viễn nhưng tôi nghĩ chúng ta vẫn có quyền hy vọng một điều gì mãi mãi". Rồi anh bắt đầu vừa đàn vừa hát bài Tình khúc.
- " Em đã từng nói với anh, em mãi mãi yêu anh,
Tình yêu là điều anh biết, nhưng "mãi mãi" là gì vậy?
Em ơi em đừng khóc, chúng mình vẫn ở bên nhau.
Niềm vui của hôm nay sẽ là hồi ức vĩnh hằng của ngày mai.
Là la la la..."
Tiếng hát của anh ta trầm ấm, Diệp Tri Thu dựa vào lòng Hứa Chí Hằng khẽ ngâm nga:
- " Em không thuộc về anh, anh cũng không có được em.
Em ơi em, trên đời này chẳng ai có được quyền chiếm hữu.
Có lẽ chúng ta chia tay không cần quay đầu lại,
Ít ra cũng không cần thêu dệt những lý do đẹp đẽ.
Là lá la la..."
Đang say sưa trong điệu nhạc, cô bỗng ngẩng đầu nhìn Hứa Chí Hằng, mỉm cười hỏi: "Chí Hằng, anh sẽ thuộc về em bao lâu?" Dưới ánh đèn, khuôn mặt xanh xao không trang điểm của cô, lại ánh lên sắc hồng của men rượu, ánh mắt đung đưa vô định. Không đợi anh trả lời, cô vội lấy ngón tay đặt lên bờ môi anh: "Không, đừng trả lời em, đến lúc đó chúng mình không cần thêu dệt những lý do đẹp đẽ nữa".
Cô tiếp tục lẩm nhẩm theo A Phong, tiếng hát đã khàn khàn:
- " Là lá la la...
Người yêu ơi, em đừng nói nữa, chúng ta mãi mãi không xa rời.
Người yêu ơi, em đừng nói nữa, ngày mai chúng ta sẽ chia tay."
Bài hát kết thúc, Diệp Tri Thu và những người khách khác đồng loạt vỗ tay, A Phong lịch sự cúi đầu tỏ ý cảm ơn rồi bảo người phục vụ bật máy hát để khúc nhạc Jazz tiếp tục. Diệp Tri Thu nhìn đăm đăm về phía trước, rõ ràng miệng đang cười mà mắt đã nhòa lệ. Hứa Chí Hằng vòng tay kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô: "Thu Thu, em có chuyện gì không vui à?"
"Haizzz, chẳng có chuyện gì cả. Chẳng qua là em uống nhiều rượu quá thôi. Thảo nào mà anh Phong không tiếp thêm rượu cho em nữa. Nhân lúc em chưa say mà gây chuyện, anh đưa em về nhé!"
Hứa Chí Hằng vẫy tay gọi người phục vụ đến thanh toán, A Phong đi đến hỏi: "Thu Thu, em có sao không?"
"Không sao đâu anh Phong. Đây là Hứa Chí Hằng bạn trai em. Còn đây là anh Phong, chủ quán, cũng là bạn của Tân Địch." Hai người đàn ông lịch sự gật đầu chào nhau, Diệp Tri Thu chống tay xuống bàn để đứng dậy, Hứa Chí Hằng dìu cô ra khỏi quán bar và lên xe. Bên ngoài, trời vẫn lắc rắc mưa, những hạt mưa phả vào da mặt, lành lạnh.
Cô ngồi nghiêng trên ghế, mắt nhắm hờ, yên lặng, không còn vẻ hơi quậy như lúc còn trong quán rượu nữa. Xe đỗ chỗ cô ở, Hứa Chí Hằng nhẹ nhàng gọi, cô lơ mơ nhìn anh rồi lập tức định thần trở lại, cố gắng xuống xe, cùng anh vào chung cư. Vào trong thang máy, Hứa Chí Hằng bế xốc cô lên, áp mặt vào khuôn mặt đang nóng bừng của cô, cô cười và ôm chặt cổ anh: "Em biết cách uống rượu đấy chứ?"
"Vẫn còn nhớ gọi anh đến đón là tốt rồi."
Anh lấy chìa khóa trong túi xách của cô để mở cửa phòng. Vào phòng, anh đặt cô xuống sofa rồi đi mở cửa sổ. Anh đang định đi lấy khăn mặt thì cô kéo vạt áo anh lại, khẽ gọi: "Chí Hằng!".
Anh cúi xuống nhìn cô: "Em buồn lắm phải không? Để anh đi rót nước cho em nhé".
Cô cứ nắm chặt lấy vạt áo anh, nói: "Chí Hằng, em không uống nước đâu, anh ngồi với em một lát đi...", đây là lần đầu tiên cô nói với anh bằng giọng nũng nịu như vậy. Hứa Chí Hằng cảm động, ngồi xuống cạnh cô. Cô sà vào lòng, dựa đầu vào ngực anh, hít thở những hơi dài. Cô cảm nhận hương thơm thanh mát của sữa tắm trên cơ thể và cả mùi đàn ông riêng biệt của anh.
"Tại sao em đi uống rượu một mình?"
"Anh đang đánh cầu mà, Tiểu Địch thì đi công tác, em xem danh bạ điện thoại, chẳng tìm thấy ai có thể đi cùng được, thật buồn", cô khẽ cười, " Mà tìm người đi cùng trong tình trạng này sẽ dễ khiến người ta hiểu nhầm, như thế càng phiền phức. Em cũng chỉ to gan đến thế thôi, chạy đến quán rượu của bạn bè đã là dũng cảm lắm rồi, nhưng có một mình nên em cũng chẳng dám uống say".
Diệp Tri Thu dường như đã lấy lại lý trí, vừa cười vừa nói rành