Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu
Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.
hăm chăm vào mắt Tiểu Văn trong bóng tối.
“Anh nói đi chứ!” Ánh mắt Tiểu Văn có vè giận dữ.
Tôi gắng sức mở miệng, líu ríu nói: “Em… bóp… cằm… anh… chặt quá, anh… không… nói được.”
Tiểu Văn ngẩn ra vội buông tay rồi bật cười.
Tôi giãn gân giãn cốt cho cái cằm của mình rồi nói với Tiểu Văn: “Được rồi, được rồi thưa cô Tiểu Văn, cô đừng tưởng tượng nữa, lấy đâu ra lắm tình với yêu cho cô tưởng tượng nữa, anh chỉ kể cho em nghe tại sao anh không thể kết hôn giả với em để lừa bố mẹ em. Em lại đi giảng bài cho anh.”
“Em muốn tốt cho anh thôi.” Tiểu Văn giơ tay búng mũi tôi.
Tôi tránh né, chộp lấy tay cô ấy, nhấc người lên nhìn cô ấy.
Tiểu Văn sững ra: “Anh làm gì thế?”
“Anh bảo này Chu Tiểu Văn, sao đột nhiên anh thấy cả ngày hôm nay em rất là thân mật với anh nhé? Đóng kịch trước mặt bố mẹ em thì bỏ qua, nhưng bây giờ có hai đứa mình, em vẫn đùa cợt, chọc ghẹo anh.” Tôi nheo mắt, nhướn mày, “Em nói thật đi, tối qua hai chúng ta có…”
Tiểu Văn vội vàng tránh né anh mắt tôi, tuy nhìn không rõ nhưng tôi đoán cô ấy đỏ mặt rồi: “Anh lại ăn nói lung tung, em đánh anh một trận bây giờ!”
“Được rồi, em lo việc của em đi, đừng bận tâm đến chuyện người khác nữa, chúng ta đừng lạc đề được không?” Tôi nắm tay Tiểu Văn, nằm xuống bên cạnh cô ấy.
Tiểu Văn cũng không giẫy giụa để mặc tôi nắm tay cô ấy đặt lên ngực mình.
“Thôi, anh đã giúp em nhiều lắm rồi.” Tiểu Văn vừa nói vừa vỗ ngực tôi, “Cứ cố qua nốt mấy ngày tới đã, đợi bố mẹ em đi rồi mình bàn tiếp.”
“Bố mẹ em chắc không giục bọn mình cưới xin gì luôn chứ?” Tôi lo lắng hỏi.
“Chắc là không đâu, bố mẹ em không bảo thủ thế đâu.” Tiểu Văn đáp.
Tôi gật đầu, điều đó tôi cũng đã nhận ra, trước khi đi ngủ câu nói “Không được làm tình” của mẹ Tiểu Văn vẫn còn vang vọng trong đầu tôi.
“Ngủ đi.” Tiểu Văn biếng nhác nói, “Ngày mai em định đưa bố mẹ đi chơi đây đó, anh có thời gian không? Không có thì thôi.”
“Anh sẽ cố sắp xếp.”
“Ừ, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Hai chúng tôi gần nhau trong gang tấc, chúc nhau ngủ ngon xong, mỗi người lại mải nghĩ chuyện người ấy, đối xử với nhau tương kính như tân.
Tôi quả thực cũng hơi buồn ngủ, cả ngày chạy long sòng sọc, tinh thần lại luôn ở trạng thái căng thẳng cao độ, thế này đúng là cả cơ thể và tinh thần đều mệt mỏi.
Khoảng năm phút sau, Tiểu Văn đột nhiên quay đầu sang khẽ nói: “Bảo, anh ôm em đi, lâu lắm rồi không có ai ôm em, em thấy rất dễ chịu.”
Tôi điều chỉnh tư thế, giang tay ra, tôi vốn là người lấy việc giúp người làm vui mà.
Tiểu Văn dụi dụi đầu, tìm một tư thế thoải mái trong lòng tôi rồi chìm vào giấc ngủ.
Khoảng năm phút sau, Tiểu Văn lại khẽ nói: “Bảo. em cảm thấy Mạt Mạt…”
“Bạn kia, lúc ngủ không được nói chuyện!” Trời ơi, tôi đã gần ngủ rồi.
“Hứ.” Tiểu Văn giả bộ giận dữ, ép mạnh đầu xuống.
Tất cả im lặng.
Tôi không ngủ được, đúng là, Tiểu Văn tự dưng trở nên vô cùng thân mật với tôi, điều này càng làm tôi nghi ngờ tối qua đã xảy ra chuyện gì, vì con gái hầu như đều như vậy, trước khi lên giường rất e ấp thẹn thùng, dịu dàng e lệ. Một khi đã có sự kiện cởi nở đối diện thì bắt đầu mở lòng hơn nhiều, trêu đùa cãi cọ, làm nũng lên cơn hấp đều được, không cần phải tránh né nữa.
Lẽ nào… vậy sao Tiểu Văn không chịu nhận? Trên đời này có chuyện tốt thế sao?
Hôm sau mọi việc diễn ra như bình thường, ít nhất tôi cũng có thời gian hơn nửa ngày lái con Hummer của Thịt Chó đưa Tiểu Văn và bố mẹ cô ấy đi tham quan Trùng Khánh.
Về cơ bản đó lại là một ngày mệt mỏi.
Buổi sáng, tôi đưa bố mẹ Tiểu Văn đến mấy nơi, gọi là địa danh nổi tiếng, trên thực tế cũng chỉ là mấy cảnh đẹp của Trùng Khánh, trên đường đi, mẹ Tiểu Văn nhiều lần xuýt xoa: “Mấy năm không về nước rồi, tốc độ phát triển của Trung Quốc thật là đáng kinh ngạc!”
Buổi trưa, tôi đưa gia đình ba người này đi ăn các món đặc sản, bố Tiểu Văn nhiều lần xuýt xoa: “Nhà hàng đồ ăn Trung Quốc ở nước ngoài rất nhiều, nhưng chẳng nhà nào có món ăn Tứ Xuyên chính tông thế này!”
Buổi chiều, sau khi dạo phố mua ít đồ xong, mẹ Tiểu Văn nhất quyết yêu cầu phải đưa Tiểu Văn đi khám, chúng tôi bèn cùng tới bệnh viện, cho Tiểu Văn kiểm tra toàn diện và kĩ càng, tôi chạy theo sau, lấy số, nộp tiền, trong lòng thầm nghĩ: May mà không làm xét nghiệm ADN.
Sắp đến giờ đi làm, tôi cũng sắp mệt bã người ra rồi, thế là tôi uyển chuyển thận trọng cho hay tôi phải đi làm. Bố mẹ Tiểu Văn đều rất hiểu biết, thanh niên coi trọng sự nghiệp là chuyện tốt, đừng làm ảnh hưởng đến công việc, cứ đi đi, có Tiểu Văn đi cùng là được rồi.
Tâm trạng tôi lập tức trở nên vui tươi phơi phới, đúng là như được trốn học đi chơi!
Khi chúng tôi ra khỏi bệnh viện, tôi chào tạm biệt cả nhà Tiểu Văn, chuẩn bị lái xe phóng đi thì mẹ Tiểu Văn tươi cười bước tới, dặn dò tôi lái xe cẩn thận, chú ý sức khỏe, sau đó nói: “Hết giờ làm nhớ về sớm một chút, nếu không có gì cần thiết thì đừng đi tiếp khách, tối qua hai cô chú đã bàn bạc một số chuyện, tối nay khi nào cháu về, cô chú sẽ bàn về chuyện đám cưới của cháu và Tiểu Văn.”
Tôi