Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.
r>Trên đường về nhà, tôi thầm tuyên thệ không bao giờ mềm lòng với Mạt Mạt nữa!
Khi lên taxi tôi gọi điện cho Tiểu Văn, lại chuyển về tổng đài, tôi đành nhắn tin. Cô ấy nhanh chóng gọi lại. Đáng lẽ tôi vẫn còn hơi do dự, không biết Tểu Văn có đồng ý nói hết mọi việc trước mặt nhiều người như vậy không, nên lúc nói cũng rất e dè, không ngờ Tiểu Văn đồng ý ngay.
“Em cũng nghĩ vậy, ít nhất phải xin lỗi các bạn anh.”
Tôi yên tâm bảo Tiểu Văn tối nay đến nhà tôi, mọi người cùng bàn bạc, bạn tôi đều rất trượng nghĩa, đồng ý giúp em.
Tiểu Văn hơi ngập ngừng: “Nhà anh á?”
Tôi hiểu ngay: “Yên tâm đi, nếu em thấy chỉ có mình anh, em có thể lập tức bỏ chạy.”
Tôi đứng trước cửa nhà, đang định rút chìa khóa thì cửa đã bật mở, Cao Lộ Khiết tươi cười hớn hở nhìn tôi: “Anh Bảo, anh về rồi ạ!”
Vừa thấy Cao Lộ Khiết tôi đã nóng máu, con nhóc này dám mặc quần áo của tôi! Cô nàng mặc áo phông của tôi trông rất rộng, vạt trước thắt một cái nút ở bụng, phía trước mặc một chiếc quần short giặt bạc phếch,
“Em mặc quần áo của anh à?” Tôi kinh ngạc kêu lên.
“Em ở nhà không ngồi thì nằm, mặc đồ của em sợ bẩn và nhăn.” Cao Lộ Khiết chớp chớp mắt, trông vô cùng thản nhiên.
Tôi sắp phát điên rồi: “Bộ em với anh thân nhau lắm à?”
“Em có chọc anh đâu!” Cao Lộ Khiết bĩu môi, “Đừng có đem áp lực và bực bội ở chỗ làm vào cuộc sống gia đình!”
“Anh với em lại còn có cuộc sống gia đình á?” Tôi trợn mắt, “Được, cuộc sống gia đình đúng không? Em có tin là bây giờ anh tóm em vào phòng ngủ không!”
Tôi hùng hồn làm mấy động tác xé quần xé áo.
Ánh mắt Cao Lộ Khiết có chút hoảng hốt nhưng trấn tĩnh lại ngay, tiếp tục cười cợt với tôi: “Còn lâu, em biết anh Bảo của em là người lương thiện nhất, chu đáo nhất, có phong thái quân tử nhất…”
“Thôi đi!” Tôi đẩy con bé ra, bước vào nhà thay giầy, đi về phía ghế sofa trong phòng khách.
“Này, sao thế? Anh không đưa em ra ngoài ăn cơm à?”
Cao Lộ Khiết nhảy chân sáo theo vào.
Tôi sững lại, nhớ ra một việc lớn liền quay lại tươi cười: “Tiểu Khiết, anh bảo này, tối nay anh có khách đến chơi, em tự ra ngoài ăn nhé, ăn xong ở ngoài chơi lâu một chút, được không? Anh cho em tiền,” Vừa nói tôi vừa rút ví ra, “Hai trăm đủ không?”
Cao Lộ Khiết nheo mắt nhìn tôi rồi đột nhiên ngẩng đầu lên: “Hai trăm á? Anh coi em là gì?” rồi giơ tay ra, “Ba nghìn!”
Tôi nhẫn nhịn lắm mới không cho con nhóc một cú đấm: “Ba nghìn á? Anh bảo em ra ngoài ăn cơm chứ có phải ra nước ngoài ăn cơm đâu!”
Tiểu Khiết bật cười ra vẻ hiểu biết: “Hứ, anh Lại Bảo, anh muốn đuổi em đi hả? Em biết ngay mà! Em cũng thừa biết anh sẽ dùng thủ đoạn ngu độn này mà!” Vừa nói Cao Lộ Khiết vừa cố giậm mạnh chân đi vào phòng khách, ngồi bịch lên sofa ôm gối, lún cả người vào sofa, tỏ ý: Có đánh chết em cũng không đi!
Con bé không chịu đi tôi cũng chẳng có chiêu gì đặc biệt hiệu quả, lẽ nào tôi lại vứt thẳng nó ra cửa à? Nếu con bé mà gào lên, kinh động hàng xóm và bảo vệ thì ảnh hưởng tới tôi quá, tôi trong sáng đàng hoàng thế này, danh tiết của tôi sẽ bị hủy hoại mất.
Tôi trợn mắt nhìn Cao Lộ Khiết, nghĩ lại những lời con bé vừa nói… không đúng! Tôi vừa vào nhà cô nhóc này đã chuẩn bị sẵn sàng, chắc chắn là đã có tên phản đồ báo tin trước rồi, tôi có nhắc đến chuyện đó đâu, thế mà cô nhóc đã tưởng tôi muốn đuổi nó đi rồi.
Mạt Mạt… em là đồ bán nước! À nhầm, bán trai!… Nhầm tiếp, bán bạn!
Thực ra bánh bao rất vạn năng, khi đói có thể ăn:
Muốn ăn bánh quy thì đập bẹp;
Muốn ăn mỳ thì dùng lược mà chải;
Muốn ăn hamburger thì xẻ đôi ra rồi nhét rau vào…
Ngày 19 tháng 3.
Trời âm u, có mưa
Đôi bên lằng nhằng mất một lúc, tôi nhìn Cao Lộ Khiết, Cao Lộ Khiết ôm gối ngồi trên sofa, không ngừng chuyển kênh.
“Anh có khách thật mà, Tiểu Khiết, em ra ngoài chơi được không?” Tôi bắt đầu mềm mỏng, “Nếu em không tin, anh đưa chìa khóa cửa cho em được không?”
“Xí! Anh đưa em chìa khóa á? Em vừa ra một cái anh gọi người đến thay khóa thì sao?” Cao Lộ Khiết không thèm nhìn tôi, chỉ bĩu môi đáp.
Tôi cáu: “Bộ anh thừa hơi hả? Muộn thế này rồi em bảo anh đi đâu tìm thợ thay khóa!”
Tôi đang nói thì chuông cửa vang lên.
Đầu tôi ong ong, quay lại định giải thích thì vừa vặn nhìn thấy gương mặt u ám như muốn ăn thịt người của Tiểu Phấn.
“Đấy là cái cô Mạt Mạt lần trước à?” Giọng Tiểu Phấn còn lạnh hơn cả nhà xác.
Lão Phó, lão Đường đều thần phục trước thế lực tàn bạo, cùng lắc đầu lia lịa.
Thịt Chó hoảng hốt, vẻ mặt “chết chắc rồi”.
Tiểu Phấn nổi điên, quay ngoắt lại đấm cho Thịt Chó một cú: “Anh xem đi! Anh xem đi! Anh còn muốn em tin mấy ông bạn của anh nữa hả? Lại còn đến nghe họ giải thích? Toàn một lũ khốn nạn!” Hét xong quay người định bỏ đi.
Chúng tôi vội vàng ngăn Tiểu Phấn lại. Thịt Chó vừa kéo Tiểu Phấn vừa mắng tôi: “Sao cậu có thể làm vậy? Yêu một người là phải một lòng một dạ, một đời một kiếp! Tiểu Phấn đợi đã… sao cậu có thể nói thay là thay được! Tiểu Phấn em đừng đi, Bảo, cậu làm vậy l