Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.
hiến tuyến với Tiểu Văn. Có lúc phụ nữ hoàn toàn không thể giao lưu với nhau được, chỉ dùng trực giác đã coi nhau là địch thủ; nhưng cũng có lúc họ không cần nói gì, khóc một trận đã thành bằng hữu.
Có thể thấy bàn tay Tiểu Phấn bóp tay Thịt Chó vừa dùng cả móng vừa dùng cả lực, vẻ mặt Thịt Chó rất kiên nghị nhưng ánh mắt đã lộ vẻ đau đớn, vội vàng gật lấy gật để: “Giúp! Giúp! Em nói giúp thì giúp! Em bảo giúp thế nào thì giúp thế ấy!”
Tiểu Phấn thả Thịt Chó ra, nhìn về phía chúng tôi. Khí thế mạnh mẽ như của nữ hoàng, ánh mắt của cô ấy như mấy quả đao phi xoẹt xoẹt kề lên cổ ba thằng chúng tôi. Tôi, lão Phó và lão Đường đều không dám chậm trễ, vội vàng gật đầu, vẻ mặt đều tỏ ra giúp người là việc nên làm, nguyện vì Tiểu văn máu chảy đầu rơi, chết không hối tiếc.
Tiểu Phấn quay đi kéo Tiểu Văn ra phòng khách ngồi lên sofa nhìn chúng tôi, bắt đầu kể lại mọi sự cô ấy vừa được nghe. Trong quá trình kể, chúng tôi đều lịch sự, lễ phép đứng từ đầu đến cuối, không ai dám ngồi, ai cũng biết sự ghê gớm của Tiểu Phấn.
Ở trại nuôi chó của Thịt Chó từng có hai con chó Ngao Tây Tạng thuần chủng, hung dữ đến nỗi không ái thuần được, nhưng Tiểu Phấn đập một cái, lườm thêm cái nữa là hai con Ngao lập tức ngoan hiền… Từ đó có thể thấy được sự đáng sợ của Tiểu Phấn.
Còn những gì Tiểu Phấn kể về cơ bản là những chuyện chúng tôi đều đã biết, nhưng rõ ràng là Tiểu Phấn cũng giấu giếm ít nhiều, lúc kể còn không ngừng nhìn Tiểu Văn, Tiểu Văn thì cứ cúi gằm, từ đầu đến cuối hai người đều nắm chặt tay nhau.
Thôi được, phải thừa nhận có những chuyện chỉ có cùng giới với nhau mới nói được, Tiểu Văn nói với Tiểu Phấn rất nhiều, còn những gì nghe được quả thực cũng làm chúng tôi cảm thấy đau xót.
Bắt đầu từ năm mười sáu tuổi Tiểu Văn sống một mình, bố mẹ ở nước ngoài, ngoài việc gửi tiền thì không làm bất cứ việc gì khác. Một cô bé cứ lưu lạc từ thành phố này sang thành phố khác, không có nhà, không có cội rễ, chỉ có một chiếc túi da, một bóng lưng, một nỗi cô độc, một tiếng thở dài… cứ như vậy suốt sáu, bảy năm, nhìn thấy sự vô tình của con người, cuộc đời đen bạc, cũng từng yêu, từng hận, từng đau khổ, khóc lóc, rạng rỡ, bình thản.
Tiểu Văn bây giờ cũng không hề phức tạp, ngoài những lúc nhắc đến những quá khứ mà cô ấy không thể xóa nhòa trong tâm trí mới cúi đầu, nhìn đi nơi khác. Nếu không cô ấy sẽ nhìn thẳng vào mắt bạn, không chút tránh né, không chút sợ hãi, ánh mắt nhìn bạn đầy trong sáng, êm ả, không chút dục vọng. Bình lặng như mặt hồ thu, thấu suốt như suối nguồn.
Tiểu Phấn kể một lúc rồi bật khóc.
Cô ấy kể Tiểu Văn thích ca hát, muốn vào một đoàn ca vũ nhưng lại bị người giới thiệu lừa không còn một xu dính túi. Không có tiền đóng tiền nhà, bị chủ nhà đuổi ra ngoài suốt một tuần phải ngủ trên ghế đá trong công viên, rửa mặt bằng vòi phun nước của công viên, ngoài mấy cụ già tập thể dục buổi sáng thấy cô đáng thương mua cho mấy bữa sáng ra, phần lớn thời gian Tiểu Văn đều chịu đói cả ngày, ban ngày thử tìm việc làm, buổi tối nằm khóc trên ghế đá, càng thấy hận bố mẹ hơn.
Cô ấy kể Tiểu Văn dựa vào số tiền không nhiều nhặn gì của bố mẹ để học hết trường nhạc. Nhưng vào năm tốt nghiệp, vì việc giới thiệu phân công công việc suýt nữa bị một giáo viên cưỡng bức trong kí túc, sau khi giãy giụa thoát ra được thì kết quả là tên cầm thú không đạt được mục đích đó hủy bỏ tất cả đãi ngộ khi tốt nghiệp của Tiểu Văn, không được giới thiệu, Tiểu Văn tốt nghiệp xong liền thất nghiệp.
Cô ấy kể khi đến một thành phố phương bắc, Tiểu Văn bị thương ở chân vì quá lạnh, lưu lạc đến thành phố ở phương nam thì bị chàm. Mỗi khi tới một thành phố hoặc mỗi khi đau khổ không thể chịu nổi, Tiểu Văn đều tìm một bốt điện thoại gọi cho mẹ ở nước ngoài, tất nhiên cô ấy không gọi thật mà chỉ cầm ống nghe, tưởng tượng rằng mẹ đang lắng nghe ở đầu dây bên kia, sau đó cô ấy vừa khóc vừa kể hết mọi nỗi lòng của mình.
Cô ấy kể Tiểu Văn lúc nào cũng chỉ có một mình, bao nhiêu năm như vậy luôn chỉ có một mình, không có bạn bè tâm giao thực sự, không có một người yêu lâu dài say đắm. Rất khó tưởng tượng, bao năm qua Tiểu Văn sống thế nào. Dưới bề ngoài trẻ trung trong sáng này nhất định là một trái tim đã có vô vàn lỗ thủng.
Cô ấy còn kể bây giờ trong bụng Tiểu Văn có một sinh mạng, Tiểu Văn tuyệt đối không muốn phá thai, ít nhất bây giờ cô ấy cũng là một bà mẹ tương lai, cô ấy sẽ không tàn nhẫn như bố mẹ của mình, sẽ không đối xử vô trách nhiệm với con cái của mình như họ, cuộc sống của cô ấy cần một người đồng hành…
Tiểu Phấn vừa kể nước mắt vừa giàn giụa.
Còn Tiểu Văn từ đầu đến cuối luôn cúi đầu, mặt không biểu cảm, chỉ khi nói tới đứa con là đôi mắt cô ấy mới thoáng đau khổ.
Tiểu Phấn nghẹn ngào, chúng tôi đứng một bên cũng thấy buồn bã và tiếc nuối.
Tiểu Văn không khóc, chỉ ngẩng đầu lên nhìn chúng tôi một cái rồi lại cúi xuống, tiếp tục vuốt ve chiếc dây chuyền trước ngực.
Có lẽ cô ấy không muốn khóc trước mặt chúng tôi.
Là kiên cường hay là tê dại?
Từ đầu đến cuối Tiểu Văn và Tiểu Phấn đều không