Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341683

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.

à định chọc giận ai hả? Cậu có ý gì? Tiểu Phấn đừng véo anh…! Bảo! Cậu là thằng khốn! Cậu cũng biết có những người như một đống “shit” mãi chẳng có ai yêu, thế mà lại cứ thay bạn gái xoành xoạch trước mặt người ta thế à, cậu làm vậy sẽ khiến lão Đường tổn thương đấy.”
Lão Đường đứng bên cạnh nghe thế hơi đần ra, cúi đầu chau mày nghĩ một lúc, sau đó nhìn tôi nghiêm túc gật đầu: “Đúng đấy!”
Tôi và lão Phó đều bật cười. Tiểu Phấn rất giận nhưng cũng cười một cái, không giãy giụa nhiều nữa, cuối cùng cũng chịu bình tĩnh lại.
Tôi nghiêm nghị chỉ tay lên trời thề thốt, người vừa rồi không phải bạn gái tôi mà chỉ là một cô em gái tự dưng đến nhà thôi thôi!
… Nói xong tự tôi cũng không chịu tin, chịu thôi, có những sự thật nghe rất hoang đường.
May mà lúc này, Tiểu Khiết từ phòng ngủ đi ra, con bé đã thay đồ của nó, tay cầm túi xách bước đến trước mặt tôi e dè cười: “Anh Bảo Bảo, em tưởng anh… em không biết anh có khách thật.” Vừa nói vừa giơ tay ra, “Tiền!”
…Anh Bảo Bảo á? Cô nhóc này đúng là em gái Mạt Mạt! Càng đông người càng cố ý chơi trò chơi mờ ám để hãm hại tôi! Tôi trợ mắt nhìn con bé một cái, lanh lẹ rút ví móc ra ba trăm tệ đưa cho Tiểu Khiết.
Tiểu Khiết cười: “Em đi chơi đây! Trước khi về sẽ gọi cho anh.” Nói xong còn ngoan ngoãn gật đầu chào Thịt Chó, lão Phó, lão Đường và Tiểu Phấn, sau đó nghiêng người len qua chúng tôi chui ra khỏi cửa.
Tôi thở dài, cô nhóc này vẫn còn tí hiểu biết, tôi sợ nhất là nó vào phòng rồi không ra nữa, may mà vẫn còn nể mặt tôi, nếu không sao người ta lại nói có lúc một cái quần lót, một cuộn giấy vệ sinh cũng có tác dụng của nó!
“Ba trăm á? Đắt quá…” Lão Đường bĩu môi.
Shit! Cái mồm khốn nạn này, bộ quyết cứ phải ngồi đến chiều hướng xấu xa đó hả!
Việc đầu tiên lão Đường làm sau khi vào là xông thẳng vào phòng ngủ, tiếp đó trong phòng ngủ vang ra một tràng cười man rợ rồi lại lao ra như một tia chớp, trong tay cầm một thứ – một chiếc áo ngực màu xanh lam.
“Ha ha! Cậu còn nói là em cậu nữa không? Tớ đã bảo… Lão Đường đang kích động thì liếc thấy gương mặt lại sa sầm xuống lần nữa của Tiểu Phấn, rung mình một cái vội nói chữa:
“Tớ đã bảo… cái babaka này (một sản phẩm giúp chống vẹo cột sống của Trung Quốc) sao làm giống, giống cái đó đó! Đúng là vớ vẩn!” Nói xong như phải bỏng, vội vàng vứt cái áo ngực vào trong phòng ngủ.
Tôi ngớ người, nói thực tôi cũng không biết cái đó là của Cao Lộ Khiết hay của Mạt Mạt, nhưng nhìn kích cỡ thì hình như… khụ khụ, giờ không phải lúc nghĩ chuyện này!
Tiểu Phấn sầm mặt ngó nghiêng một vòng rồi quay ngoắt sang Thịt Chó, khiến cậu ta rụt cổ lại.
“Anh bảo có người muốn giải thích với em phải không? Anh bảo anh có chứng cớ chứng minh anh trong sạch chứ gì? Thế người đâu? Chứng cứ đâu?” Tiểu Phấn trợn mắt nhìn cậu ta.
Thịt Chó há mồm, muốn cười một cái nhưng không dám, bỗng nhiên cậu ta ngẩng đầu lên trợn mắt với tôi: “Người đâu?”
“Đến bây giờ đấy mà.” Tôi vội đáp rồi rút di động ra nhắn tin cho Tiểu Văn.
Tiểu Văn gọi lại rất nhanh để hỏi địa chỉ nhà tôi.
Lần này không cần giấu nữa, tôi nói tường tận địa chỉ, đầu bên kia giọng Tiểu Văn tỏ vẻ rất mừng, nói cô ấy đang ở rất gần nhà tôi! Sẽ lập tức đến ngay, ngập ngừng một lúc lại hỏi có ai ở đấy.
Tôi vội thề sống thề chết tuyệt đối không phải một mình tôi bày ra sex party hay cạm bẫy lừa lọc gì, em hãy dũng cảm mà tiến về phía trước, đừng có quay đầu…
Cúp máy xong tôi định xuống lầu đón Tiểu Văn, để làm cho cô ấy tin tôi thực sự không có ý định gì xấu xa, ôm cây đợi gái, thế là tôi kéo cả lão Phó xuống theo, hai thằng đứng đợi ở cổng khu một lúc, một chiếc taxi quành vào, Tiểu Văn mở cửa xe bước xuống, yếu ớt vẫy tay với chúng tôi.
“Cô ấy là Chu Tiểu Văn tối hôm nọ ư?” Lão Phó cầm điếu thuốc trên miệng, tròn mắt hỏi.
Lão Phó thắc mắc thế cũng dễ hiểu, lần thứ hai gặp Tiểu Văn trang điểm nhẹ nhàng ăn mặc giản dị tôi cũng hơi ngạc nhiên.
Tiểu Văn mặc một chiếc váy kaki thụng, tóc buộc cao, trên cổ đeo một chiếc dây chuyền tự tết, chân đi giày thể thao đế bằng, im lặng bước đến trước mặt chúng tôi.
“Lại Bảo.” Cô ấy gật đầu với tôi.
Tôi mỉm cười chỉ lão Phó: “Còn nhớ không? Lão Phó. Phó Dụ.”
Tiểu Văn gật đầu: “Anh Phó, xin lỗi anh.”
Lão Phó hơi sững ra, đáp: “Hả? Bình thường gặp mặt không phải nên nói chào anh sao?”
Tôi vỗ lưng hai người: “Đi đi đi! Lên nhà rồi nói.”
Tiểu Văn không tránh né từ chối tôi đỡ lưng cô ấy mà trên đường lên nhà còn cố tình giữ tốc độ để đợi bàn tay tôi.
Có lẽ lúc này, cô ấy thực sự cần một người có thể tin cậy chăng?
Thấy nhiều người như vậy, Tiểu Văn bất giác hơi kháng cự một chút, cô ấy đứng ở cửa cúi đầu, do dự không biết có nên vào không.
“Sao thế?” Tôi hỏi.
“Các anh thực sự đồng ý giúp em sao?” Tiểu Văn cắn môi.
Tôi nở một nụ cười đầy tử tế, đưa tay vỗ đầu Tiểu Văn: “Thế em tưởng là gì? Chẳng lẽ anh gọi em tới để em kể chuyện của mình cho bọn anh cười em chắc? Thế thì anh đi xem phim Hàn Quốc còn hay hơn!”
Tiểu Văn mỉm cười bước vào. Lão Đường, Thịt Chó và Tiể