Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.
u Phấn đều đã đứng trong phòng khách ngó ra cửa. Thịt Chó thì căng thẳng, Tiểu Phấn đầy nghi ngờ còn lão Đường thì phấn khích, ba gương mặt đối nhau chan chát.
Sau khi đưa Tiểu Văn vào phòng khách, tôi giới thiệu từng người: “Ba anh này em đều đã gặp rồi, Thịt Chó, à, Lư Đại Nhục. Đây là lão Đường, Đường Côn. Còn lão Phó, Phó Dụ.” Dứt lời tôi quay sang Tiểu Phấn, trịnh trọng bảo, “Tiểu Văn, đây là Tiểu Phấn bạn gái của Lư Đại Nhục, Phấn Nam Nam.”
“Cô chính là Chu Tiểu Văn?” Tiểu Phấn lạnh lùng nhìn Tiểu Văn chằm chằm, chậm rãi và u ám giơ tay ra bắt.
Tiểu Văn không ngừng cử động, chỉ nhìn Tiểu Phấn, vẻ mặt rất bình tĩnh, ánh mắt cũng không chút dao động.
Đầu tiên Tiểu Phấn rất ngạc nhiên, tiếp đó sắc mặt bắt đầu trắng bệch, không nghi ngờ gì nữa, hành động này của Tiểu Văn rõ ràng là khiêu khích. Một giây sau, mắt Tiểu Phấn bắt đầu đỏ lên, cơ bản đã đạt đến trạng thái sắp phát điên, mấy thằng chúng tôi đứng cạnh cửa lập tức cảnh giác, vận nội lực, chuẩn bị khi nào Tiểu Phấn xuất chiêu là sẽ dùng thân mình chặn đứng ma trảo của cô ấy.
Nhưng đúng lúc này, Tiểu Văn làm cho tất cả chúng tôi vô cùng kinh ngạc.
Tiểu Văn đột nhiên cúi gập người trước mặt Tiểu Phấn.
“Cô…” Tiểu Phấn cũng sững ra.
“Tiểu Phấn, xin lỗi chị, tôi không biết tình hình của anh Nhục, lúc đó tôi chỉ thử gọi điện…”
Giọng Tiểu Văn rất nhỏ, nhưng mọi người đều im lặng đứng trong phòng khách nghe Tiểu Văn nói.
“Tiểu Văn, họ cũng biết tình hình đại khái rồi, nếu em đồng ý thì cứ nói với mọi người đi.” Tôi vẫy tay, ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, cũng kéo Tiểu Văn ngồi xuống sofa, “Nói đi, ở đây không có người xấu, mọi người sẽ giúp em.”
Tiểu Văn cũng cảm động nhưng vẫn hơi sợ hãi, chuyện này tôi hiểu, nói chuyện riêng tư của mình trước mặt nhiều người như vậy có chút tự xát muối vào vết thương. Tiểu Văn ấp úng nói được mấy câu lại ngập ngừng. Khi kể về chuyện của mình cô ấy không còn vẻ bình tĩnh đó nữa, thậm chí còn không dám ngước mắt lên.
Tiểu Phấn ngó trái ngó phải rồi đứng dựng kéo Tiểu Văn: “Đi, chúng ta đi vào trong kia, kể tôi nghe thôi.”
Tiểu Văn còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị Tiểu Phấn kéo thẳng vào phòng ngủ đóng sầm một tiếng.
Phòng khách lập tức trở nên yên tĩnh. Mấy thằng chúng tôi ngớ người, nhìn nhau rồi bật cười. Tôi, lão Phó và lão Đường cũng giơ ngón cái với Thịt Chó.
Tiểu Phấn hoàn toàn không phải là một người phụ nữ nội trợ bình thường, bản thân Thịt Chó cũng nói, cô nàng Tiểu Phấn này nếu sống vào thời kỳ kháng Nhật chắc chắn sẽ thuộc hàng liệt sĩ dưới đao không cúi đầu, sống vào thời cổ đại chắc chắn sẽ là ma nữ dám luyện “Cửu âm chân kinh”, ở Hồng Kông ít ra cũng là một chị hai ở Mong Kok (một khu trị an phức tạp của Hồng Kông)… Có điều một cô gái như vậy có điểm tốt nhất đó chính là trượng nghĩa, có lúc còn trượng nghĩa hơn đàn ông.
Bốn thằng ngồi trong phòng khách, chẳng có chuyện gì để nói đành trợn mắt nhìn nhau, thỉnh thoảng nói một câu: “Không sao chứ?”
Thằng còn lại an ủi thằng hỏi, cũng là tự an ủi chính mình: “Không sao đâu! Yên tâm đi!”
Thịt Chó mấy lần rón rén bước ra tới trước cửa phòng ngủ áp tai vào nghe lén, chỉ sợ bên trong vọng ra tiếng phim võ hiệp.
Trong phòng ngủ lúc nào cũng có tiếng rì rầm trò chuyện, lúc được lúc mất, nhỏ quá không thể nghe rõ được.
Thịt Chó căng thẳng dựa vào mép cửa, người dán vào tường nghiêng đầu lắng nghe, toàn thân toát lên khí chất của một chú chó cảnh sát.
Khoảng hai mươi phút sau bỗng có tiếng bước chân, tiếp đó là tiếng xoay nắm cửa, Thịt Chó đang đứng sát cửa đột ngột trợn mắt đồng thời từ cửa phòng ngủ ba chân bốn cẳng phi ra, nhảy qua hai cái ghế và cả cái bàn uống nước, sau đó ngồi bịch xuống sofa, ra vẻ bình thản.
Quá trình từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc không đến một giây, khởi động cũng rất tốc độ, tiết tấu cũng rất nhịp nhàng, tính phối hợp rất nổi trội, tuy khi nhảy qua chiếc ghế thứ nhất và chuẩn bị nhảy qua cái bàn uống nước tính liên kết hơi kém, nhưng các động tác kĩ thuật rất nhuần nhuyễn, không khác gì Lưu Tiểu Tường (vận động viên điền kinh Trung Quốc).
Tôi, lão Phó và lão Đường đều kinh ngạc kiêm ngưỡng mộ nhìn Thịt Chó, vô cùng thán phục hành động phi thường này của cậu ta, đúng là… hồi nhỏ viết về đại hội thể thao có một câu miêu tả vận động viên là gì ấy nhỉ: Tiếng súng vừa vang lên, vận động viên đã lồng lên như một con chó dại đứt dây…
Nhưng chỉ một giây sau, tất cả mọi ánh mắt đã đổ dồn vào cửa phòng ngủ, Tiểu Phấn lao ra trước, một tay nắm chặt nắm chặt tay Tiểu Văn bước ra ngoài.
Nhìn hai đôi mắt đỏ mọng trên mặt họ là biết hai cô nàng vừa khóc một trận long trời lở đất.
“Lão Nhục!” Tiểu Phấn vừa ra khỏi phòng liền cất giọng.
Thịt Chó đứng bật dậy như một viên đạn nẩy, nhảy qua bàn uống nước đứng trước mặt Tiểu Phấn trong chớp mắt, “Sao thế em yêu?”
Tiểu Phấn chụp lấy tay Thịt Chó: “Chúng ta phải giúp Tiểu Văn, nhất định phải giúp!”
Chúng tôi cũng đứng dậy, tận mắt nhìn thấy màn chuyển biến đáng kinh ngạc này. Rõ ràng Tiểu Phấn đã hoàn toàn đứng trên một c