XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.

nhắc chút gì tới cha của đứa bé trong bụng Tiểu Văn, chúng tôi không biết người đàn ông đó là ai, rõ ràng là Tiểu Văn cũng không muốn nói.
“Chúng ta phải giúp Tiểu Văn.” Tiểu Phấn rút mấy tờ giấy ăn trên bàn, vừa lau mắt vừa nói, giọng điệu không giống đang trưng cầu ý kiến mà giống ra lệnh hơn.
Tất cả mọi người đều nhìn nhau rồi gật đầu. Lúc đó tôi không ý thức được rằng mình cũng gật đầu, đúng là một cái gật đầu hận ngàn năm…
Thịt Chó bước tới trước mặt Tiểu Phấn, ôm hai vai cô, nghiêng đầu nhìn Tiểu Văn ngồi bên cạnh cười nói: “Chuyện này chắc chắn chúng tôi sẽ giúp, chỉ là diễn kịch thôi mà phải không?”
Tiểu Văn ngẩng đầu lên khẽ cười: “Chỉ cần bố mẹ em đi là xong, họ chỉ về một tuần thôi.”
Lão Phó vươn vai, cố làm ra vẻ thoải mái để phá tan bầu không khí buồn bã: “À, Tiểu Văn, em chỉ cần Bảo giúp thôi đúng không? Chuyện này bọn anh cũng cần tham gia hả?”
“Em hy vọng vậy…” Tiểu Văn gật đầu.
“Hiểu rồi!” Lão Phó vừa cười vừa vẫy tay, “Bảo giả làm bố con em, còn bọn anh là vai phụ, diễn bạn bè của em và Bảo, phối hợp để làm tăng độ chân thật của chuyện này đúng không?”
Tiểu Văn gật đầu rồi quay sang nhìn tôi.
Tôi chợt tỉnh ngộ, giờ mới nhớ ra nếu chuyện này tiếp diễn thì tôi sẽ làm nam chính! Giả bộ làm bố trước mặt bố mẹ Tiểu Văn á? Tôi làm được không? “Tiểu Văn, thực ra…” Tôi cười khan, bước lên hai bước, e dè chỉ Tiểu Văn, “Thực ra bây giờ em… cũng chưa được mấy tháng, hoàn toàn không nhận ra, bố mẹ em chắc không có mắt thần chứ?”
Tiểu Văn ngẩng lên lặng lẽ nhìn tôi chậm rãi nói: “Mẹ em là bác sĩ ở nước ngoài, là một bác sĩ phụ khoa rất nổi tiếng, là chuyên gia cả về đông và tây y, em chỉ lo mẹ em sẽ nhìn ra, em chỉ sợ thôi.”
Ánh mắt tất cả mọi người đang dồn vào tôi, hình như chỉ đợi tôi gật đầu không bằng, tôi rất bối rối, bất giác giờ tay lên vuốt cổ, vuốt đúng vào chiếc dây chuyền Tiểu Văn tặng… Thôi được, tôi nghĩ mình là một người lương thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui, giờ phút này, bản tính lương thiện đè bẹp những suy nghĩ xấu xa, tôi gật đầu nhìn thẳng vào mắt Tiểu Văn: “Này… có phải giúp em ít nhiều cũng có tí thù lao không?”
Ngay lập tức mấy bóng đen bên cạnh tôi đã nhảy lên, tôi còn chưa kịp thủ thế thì đã lần lượt tung ra tuyệt chiêu! Giáng long thập bát chưởng của Thịt Chó, trảo nãi long qua thủ của lão Phó, đoạt mệnh tiễn đao cước của Tiểu Phấn, và còn… quỳ hoa bảo điển của lão Đường! (Quỳ hoa bảo điển là võ công của Đông Phương Bất Bại trong tiểu thuyết Tiếu ngạo giang hồ của nhà văn Kim Dung, người luyện phải tịnh thân.)
… Sau một hồi đấm đá xong không khí hoàn toàn trở nên thoải mái, Tiểu Văn cũng bị chúng tôi chọc cười, thực ra khi cười cô ấy trông rất xinh, chỉ có điều có lẽ mấy năm qua cô ấy luôn rất ít cười chăng.
“Lại Bảo, nếu anh giúp em, em thật sự có thể đưa tiền cho anh.” Tiểu Văn đứng dậy đi tới trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, “Nhưng cái khác thì không được, anh hiểu không?”
Tôi hơi sững người, cười ngượng nghịu: “Tiền gì mà tiền, anh nói chơi vậy thôi, đừng nói là giả làm bố, có giả làm cháu nội anh cũng không lấy tiền đâu!”
Tiểu Văn lại bật cười lớn.
“Tiểu Văn! Tiểu Văn!” Lão Đường ở bên cạnh nhảy đến, “Có chuyện này anh phải phê bình em đấy!”
“Gì cơ?” Tiểu Văn nhìn lão Đường.
“Tiểu Văn, lần này giúp em anh cũng có phần, hơn nữa còn toàn tâm toàn ý, nhưng em đã làm anh tổn thương rất lớn!” Lão Đường ra vẻ vô cùng bi thương, “Em giải thích cho anh nghe coi, tại sao sau tối hôm đó, em gọi điện cho cả ba tên súc sinh này mà lại không gọi cho một mình anh?”
Ba chúng tôi nghe vậy liền đồng loạt nhìn về phía Tiểu Văn, quả thực chúng tôi cũng rất hiếu kì về chuyện này.
Tiểu Văn nhìn lão Đường, hình như có vẻ hơi do dự.
“Em nói đi, không sao đâu, em không coi bọn anh là bạn thì bọn anh làm sao giúp em được?” Lão Phó ngẩng đầu hất hàm ra hiệu cho Tiểu Văn.
Tiểu Văn khẽ cười: “Không phải em không liên hệ với anh, anh Đường, em… Lại Bảo biết đấy, em đang tìm người giúp em, nhưng sự giúp đỡ này không có điều kiện đi kèm, trước đây em đã từng hỏi mấy người, nhưng bọn họ đều ra điều kiện là em phải lên giường với họ, việc đó là không thể, nên…” Vừa nói Tiểu Văn vừa liếc lão Đường một cái rồi nhìn đi chỗ khác, “Lúc đó em cảm thấy, anh Đường là loại người nhất định sẽ ra điều kiện lên giường…”
Lão Đường có vẻ mặt như sắp chết đến nơi.
Tôi, lão Phó và Thịt Chó cùng giờ ngón cái: “Đúng là mắt thần!”
Bình thường cả bọn lúc nào cũng hi hi ha ha không chút nghiêm túc, nhưng đám bạn của tôi đều là những người có bản tính lương thiện, trò chuyện nhiều với Tiểu Văn thằng nào cũng đều cố tình tránh mấy chủ đề nhạy cảm. Thi nhau thi triển sở trường chém gió, kể truyện cười, chỉ có một mục đích: Cười!
Vừa rồi không khí trong phòng khách nặng nề quá, mọi người đều cười nói rất e dè, xã hội bây giờ thiếu nhất là sự đồng cảm, ai cũng cảm thấy mình là người đáng thương nhất, không thừa hơi sức mà đồng cảm với người khác? Cũng may mấy thằng bọn tôi ít nhiều còn tí đồng cảm, chỉ là cách biểu hiện khác nhau mà t