Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.

tắt đi! Thế là tôi nhắn tin: “Nếu còn không nghe máy sẽ gọi thẳng cho Tiểu Uyển, vạch trần bộ mặt khốn nạn của cậu!”
Tôi đợi một phút mới gọi lần nữa, vừa mới đổ chuông hai tiếng cậu ta liền bắt máy, giọng nói có vẻ giận dữ: “A lô! Cái gì?”
Tôi cố tình lớn tiếng để Tiểu Uyển ngồi đối diện cậu ta có thể nghe thấy: “Lão Đường, là tớ đây, cậu vẫn còn đang ăn cơm à?”
“Cậu, cậu… muốn gì?” Lão Đường cảnh giác rồi, cậu ta biết việc vừa rồi tôi sẽ không để yên.
Nhưng cậu ta hoàn toàn không thể ngờ lần này tôi sẽ cho cậu ta chết chắc!
“Lão Đường.” Tôi tiếp tục giả bộ, “Tớ thực sự hết cách rồi mới gọi điện cho cậu, Mỹ Na… đang ở chỗ tớ, cô ấy muốn nói chuyện với cậu.”
“Hả? Ai cơ?” Giọng lão Đường nghe như không còn là tiếng người nữa, chắc chắn cậu ta cảm thấy thế giới rất kì ảo.
Tôi đưa điện thoại cho Tiểu Khiết, con bé phấn khích đến độ mặt mũi đỏ bừng, cầm điện thoại áp vào tai, vận hết công lực hét váng lên:
“Tên họ Đường kia! Anh là đồ súc sinh! Anh chơi đùa với tình cảm của tôi! Chơi tôi bao năm như thế, hại tôi phá thai vì anh! Tôi hận anh! Anh đi chết đi!”
Giọng Tiểu Khiết to kinh người, con bé hét xong tiếng vang còn vọng lại trong phòng khách, từ trong phòng ngủ vang lên tiếng bước chân hoảng hốt, Tu Tu đã chạy ra kinh hoảng nhìn chúng tôi.
Tôi tin lão Đường chắc đang đần mặt ra, vì tôi cũng đần mặt ra, tôi chỉ định bảo Tiểu Khiết chửi bừa một câu đại loại như “Tôi hận anh”, không ngờ con nhỏ này ác quá, lại còn thêm mắm dặm muối nào là chơi đùa, nào là phá thai!
Tiểu Khiết chửi xong hai mắt phát sáng, trả di động cho tôi: “Ha ha ha! Đã quá!”
Tôi cầm điện thoại vô thức nhìn một cái, shit! Còn chưa cúp máy! Tôi vội vàng cúp máy, lòng nghĩ lão Đường và Tiểu Uyển không biết giờ thế nào, tôi đoán trong vài phút sau khi cúp máy, người ngồi trước mặt Tiểu Uyển là một bức tượng sáp…
Câu chuyện này nói với chúng ta rằng: Chơi người khác tất sẽ bị chơi lại, lão Đường, yên nghỉ đi!
Thực ra khi tôi mười tám tuổi, câu chuyện tình yêu của tôi đã hoàn mỹ tới chín mươi phần trăm rồi, chỉ còn thiếu có mỗi vai nữ chính.
Ngày 21 tháng 8. Nắng trong trời mây.






Sáng hôm sau tôi kiên quyết từ chối lời đề nghị tôi mời hai cô bé ăn sáng của Cao Lộ Khiết!
Làm người không thể vô sỉ đến mức độ đó được! Ở nhà tôi lại còn ăn của tôi nữa á? Thành quán tính hết rồi, bộ tưởng tôi là quỹ nhi đồng chắc?
“Anh Bảo, nếu bữa này anh không mời anh sẽ hối hận cả đời đấy.” Tiểu Thuyết nháy mắt với tôi.
Tôi bĩu môi: “Hối hận anh cũng không mời, có trách thì chỉ trách chúng ta gặp nhau quá muộn, tạo hóa trêu ngươi mà thôi!”
“Được, được.” Tiểu Khiết gật đầu, “Anh không chặn miệng em thì hậu quả anh tự chịu nhé, anh bất nhất thì đừng trách em bất nghĩa.”
Tôi gọi điện cho lão Phó, cậu ta đang ở công ty tôi liền bắt xe qua đó.
Nói chuyện với lão Phó một lúc lâu, từ chuyện phá hoại bữa tối của lão Đường và Tiểu Uyển, đến chuyện Tiểu Văn gọi điện thông báo vở kịch của chúng tôi chuẩn bị lên hình… lão Phó cười khuyên tôi mấy câu chẳng đâu vào đâu, sợ cái gì? Đến lúc đó có bọn tớ giúp cậu che giấu, chuyện đơn giản ấy mà, không phải chỉ là gặp mặt mấy lần thôi sao!
Đang nói chuyện thì điện thoại trên bàn làm việc của lão Phó đổ chuông. Lão Phó dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi rồi ra vẻ sếp lớn, thò một ngón tay nhẹ nhàng, nhanh chóng ấn vào nút nghe, ngồi tựa vào ghế dành cho boss, ngắn gọn thốt ra một tiếng: “Nói!”
Tôi thầm thán phục trong lòng, không kìm được lén giơ lên ngón tay cái, nhìn phong cách của người ta xem! Tuy hiện nay vẫn không có nhiều tiền, đi một con xe Santana second hand, nhưng cử chỉ vừa rồi hoàn toàn có tư thế và khí chất của những người nằm trong top các đại gia Trung Quốc trên tạp chí Forbes!
Trong điện thoại vang lên một tiếng cười khúc khích, sau đó giọng nói ngọt ngào của một cô gái vọng đến: “Anh đoán xem em là ai?”
Mặt lão Phó biến sắc, đang tựa vào lưng ghế liền bật dậy, chộp lấy ống nghe: “A lô? Yến Tử, là em hả, nghịch quá!” Vừa nói vừa giơ một ngón tay lên môi âm thầm “suỵt” với tôi một tiếng.
“Haizz, sao em lại nghịch ngợm thế hả? Đúng! Ừ! Được! Ờ! Ừ! Ưm… được rồi. Hả? Anh rất bận! Anh không… được được được! Vậy thì được. Cẩn thận nhé!”
Cúp máy xong lão Phó vừa ngẩng đầu lên đã thấy tôi đang cười gian xảo.
“Cười cái con khỉ.” Lão Phó hơi xấu hổ.
“Tớ không nhận ra đấy, cậu cũng có lúc ngọt ngào gớm nhỉ!” Tôi cười phá lên, “Cậu có cầm ống nghe lên tớ cũng biết hai người đang nói gì. Đang đi làm à? Đúng! Không tiện nói chuyện à? Ừ! Thế em nói anh nghe. Được! Em nhớ anh! Ờ! Anh nhớ em không? Ừ! Thế anh hôn em một cái đi. Ưm! Thế thì em cũng hôn anh một cái, Moahz! Anh nghe thấy chưa? Được rồi. Em muốn đến gặp anh. Hả? Anh rất bận! Có phải anh không muốn gặp em không? Anh không… Thế thì người ta muốn đến! Được được được…”
“Stop stop!” Lão Phó vái lạy xin tha mạng, liếc mắt nhìn tôi cười, “Cậu đừng có mà lấy lời thoại trong phim ảnh ra đùa với tớ!”
“Tớ đoán không đúng à?” T