Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

ôi cười đểu.
“Đúng đúng đúng, cậu là bán tiên được chưa!” Lão Phó lắc đầu, “Này… ờ, lát nữa có người đến thật đấy, nếu cậu không có việc gì thì về trước đi nhé?”
“Cậu trượng nghĩa chút được không?” Tôi trợn mắt, “Tớ có tranh với cậu đâu! Cậu để tớ xem xem dạo này cậu đang tán em nào bộ chết được chắc?”
Lão Phó do dự một lúc rồi bất lực thở dài: “Cậu nhớ cho kĩ đấy! Lát nữa đừng có mà nói linh tinh!”
Tôi hơi ngạc nhiên: “Ôi chao! Nói thế nghe chẳng giống cậu tí nào! Sao, chuyến này là thật đấy à?”
Lão Phó gào vào mặt tôi: “Có lần nào tớ không thật đâu!” Dứt lời liền vứt cho tôi điếu thuốc, “Co bé này tên Yến Tử, một cô bé ngây thơ lắm, lần này nếu được… tớ muốn duy trì mối quan hệ này lâu dài một chút, một mình mãi cũng chán rồi, tớ muốn có một người bên cạnh.”
“Nói nghe sao già nua vậy?” Tôi cười, “Phó tổng, cậu còn thiếu đàn bà sao?”
Lão Phó không cười, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Không thiếu! Nhưng thiếu một người có thể nói chuyện, ở bên nhau có thể vui vẻ chuyện trò ấy, chẳng lẽ cậu tìm đàn bà chỉ để lên giường? Thế thì cậu đi mua con búp bê hơi còn tốt hơn!”
Lần này nhìn vẻ nghiêm túc và hi vọng trên mặt lão Phó, tôi cảnh cáo cậu ta, cẩn tắc vô ưu, con gái bây giờ… cậu phải luôn luôn nhắc nhở mình rằng, khi cậu trêu mèo, cậu không biết rằng mèo cũng đang trêu cậu; khi cậu chơi gái, cậu không biết rằng gái cũng đang chơi cậu.
“Cậu muốn nhìn thì cứ nhìn đi, làm quen cũng tốt.” Lão Phó bật cười, “Nhưng đừng có làm hỏng chuyện của tớ như làm hỏng chuyện của lão Đường tối qua đấy!”
Khoảng nửa tiếng sau, có tiếng đóng cửa bên ngoài, thấp thoáng còn nghe thấy tiếng chào hỏi. Xem ra đây không phải lần đầu cô bé này đến đây, quen cả mấy nhân viên trong công ty lão Phó, ha ha, cậu này giấu cũng kĩ ghê.
Lão Phó cũng nghe thấy động tĩnh, liền đứng dậy giơ hai tay quạt quạt cho khói thuốc lá trong phòng tan hết, có thể thấy cậu ta rất coi trọng cô gái này. Tiếng bước chân tiến lại gần, tôi cũng điều chỉnh nét mặt, lão Phó lớn hơn tôi mấy tháng nên tôi cũng đặc biệt trông đợi vào người chị dâu bên ngoài cánh cửa này, không biết chị dâu đẹp đến mức hoa nhường nguyệt thẹn hay là xấu đến mức chim sa cá lặn đây.
Tiếng gõ cửa vang lên. Lão Phó đứng dậy chỉnh cà vạt, vuốt vuốt tóc rồi nói: “Mời vào.” Giọng nghe như MC trong chương trình thời sự buổi tối trên đài truyền hình trung ương ấy.
Cửa mở ra, tôi phối hợp với lão Phó bày ra một vẻ hết sức ga lăng đứng dậy khỏi sofa mỉm cười nhìn ra cửa. Nhưng khi một bóng hình nhỏ nhắn xuất hiện ở cửa, nụ cười của tôi liền đông cứng trên mặt.
“Là em?” Tôi kinh ngạc thốt ra.
“Là anh à, Lại Bảo?” Cô bé cũng kêu lên vô cùng ngạc nhiên, đơ ra tại chỗ.
Tôi ngớ người: “Sao lại… Tu Tu, sao em lại đến đây?”
Lão Phó đứng bên cạnh càng đớ người ra: “Hả, Yến Tử, hai người… hai người quen nhau à?”
Vẻ mặt Tu Tu đầy mừng rỡ: “Vâng, tối qua em mới quen anh Lại Bảo.”
“Tối qua á?” Lão Phó trợn mắt.
“Vâng, tối qua em ở nhà anh Lại Bảo. Tắm xong bọn em còn uống rượu nữa!” Tu Tu sung sướng lắc lắc đầu.
Chắc do bị xúc động mạnh, lão Phó đã hóa đá.
Giải thích ra cũng chẳng có gì phức tạp, nói mấy câu là xong. Nhưng tôi vẫn toát mồ hôi hột, con nhỏ Tu Tu này ăn nói thiếu suy nghĩ, mấy câu vừa rồi nghe mờ ám quá!
“Tiểu Khiết chính là cô bé ở nhà cậu tối hôm nọ à? Cô em đòi tiền cậu ấy?” Lão Phó hỏi.
Tôi gật đầu.
“Chuyện này hay thật.” Lão Phó bật cười, “Yến Tử và Tiểu Khiết là bạn bè, Tiểu Khiết là em gái Mạt Mạt, Yến Tử phải gọi Mạt Mạt là chị, nếu cậu yêu Mạt Mạt, Yến Tử phải gọi cậu là anh rể, nếu tớ với Yến Tử mà thành đôi cũng phải gọi cậu là anh rể, nhưng nếu xét từ phía tớ thì cậu phải gọi Yến Tử là chị dâu, vậy Mạt Mạt không phải cũng phải gọi là chị dâu sao? Nói vậy Tiểu Khiết là thiệt nhất, ha ha…”
Tu Tu đỏ mặt quay sang đánh lão Phó một cái: “Chị dâu cái gì!”
Nói xong ba chúng tôi cùng ngồi xuống, lão Phó bắt đầu hỏi Yến Tử và Cao Lộ Khiết quen nhau thế nào.
Tốt quá, tôi cũng tóm được ít tin tức. Theo như Yến Tử nói thì cô bé và Tiểu Khiết là bạn chơi từ nhỏ tới lớn, hồi nhỏ là hàng xóm, cùng lớn lên ở Thẩm Dương, không ngờ hai cô nhóc này lại là đồng hương của tôi. Sau đó Yến Tử đến Trùng Khánh học, Tiểu Khiết đột nhiên từ Thẩm Dương chạy đến Trùng Khánh, tất nhiên là đã liên lạc với Yến Tử. Theo Yến Tử nói thì hình như Tiểu Khiết chạy đến Trùng Khánh là để trốn tránh ai đó, nhưng chuyện cụ thể thế nào thì Tiểu Khiết cũng không muốn nói nhiều.

Tòa soạn vẫn nhộn nhịp bận rộn như mọi khi, tôi đến ban văn nghệ chào hỏi đồng nghiệp.
Một nữ đồng nghiệp xinh đẹp từ cửa xộc thẳng vào vỗ vai tôi: “Lại Bảo! Cậu chưa biết à? Tin tức mới nhất, Trương Bá Chi có bầu rồi! Lần này cậu chết chắc rồi!”
… Nói vậy dễ làm người khác hiểu lầm quá! Người ta có bầu liên quan khỉ gì đến tôi?
Thấy tôi trợn mắt, nữ đồng nghiệp xinh đẹp lại nói: “Nhìn cái gì? Vụ này chỉ có cậu đi được thôi! Bọn tôi không có mối bên Hồng Kông, không đi được!”
Đây đúng là một tin hot, xem ra chắc tôi phải đích thân đến Hồng Kông một chu


XtGem Forum catalog