Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.

bí mật công khai của cả trường, thậm chí còn truyền ra trường ngoài, có thời gian trở nên rất hot.
Người nói vô tình, người nghe hữu ý, không ngờ Tiểu Văn chỉ qua lời kể của tôi đã làm xong nhẫn, bày lên cửa hàng, ghi rất rõ bản quyền Lại Bảo.
Có điều thế này lại gây rắc rối cho tôi rồi, các nữ đồng nghiệp phát nổ tập thể, thề quyết hỏi cho ra gian tình mới chịu buông tha.
Bị họ tra hỏi đến phát đau đầu, tôi chỉ vào màn hình hiển thị, nói muốn mua gì thì mua đi, khi liên lạc với chủ cửa hàng thì bảo là bạn hoặc đồng nghiệp của Lại Bảo, hay nói là mẹ tôi cũng được, chắc chắn sẽ được giảm giá.
Vô cùng bất lực là tuy đồ giảm giá có một sức hấp dẫn vô cùng to lớn đối với phái nữ, nhưng họ còn cảm thấy hứng thú với quan hệ giữa tôi và chủ cửa hàng hơn.
Bà xã? Bà xã tương lai? Vợ? Vị hôn thê? Tình nhân? Tình phụ? Bạn gái? Bạn gái ngoài bạn gái? Chủ nợ? Chủ nợ kiêm tình nhân?…
Đủ các dự đoán liên tiếp ụp xuống đầu tôi.
Sau một hồi giãy giụa tôi chạy trốn khỏi ban văn nghệ, nhưng cũng vì vụ này mà trong lòng tôi thêm phần lo lắng.
Theo như Tiểu Văn nói thì bố mẹ cô ấy sắp về rồi, nhưng nếu chuyến này tôi phải tới Hồng Kông, chưa biết ngày về, nếu vậy không phải sẽ làm hỏng việc của Tiểu Văn sao? Phóng viên giải trí vốn không hòa thuận với các ngôi sao cho lắm, hơn nữa lần này còn đi phỏng vấn các ngôi sao lớn cỡ thiên vương thiên hậu như Tạ Đình Phong, Trương Bá Chi, chắc chắn sẽ gặp rất nhiều trở ngại, lành ít dữ nhiều.
Thế là trước mắt tôi xuất hiện hai con đường, một là ở lại giả làm bố, hai là đi Hông Kông giả làm cháu.
Sau một hồi cân nhắc suy tính, tôi quyết định giữ lời hứa, giúp Tiểu Văn qua cửa ải lần này, chuyện phỏng vấn sau này còn nhiều cơ hội.
Tôi đến gặp tổng biên tập, khéo léo xin phép không đi, tổng biên tập nhanh chóng đồng ý cử người đi Hồng Kông phỏng vấn, lại nghe nói tôi bị bệnh, không tiện đi xa, tàu xe vất vả, liền ủy thác tôi liên hệ với người quen ở Hồng Kông, đồng thời chọn người đi Hồng Kông chuyến này. Trước khi ra về, tổng biên tập còn khen ngợi tôi một hồi, bảo dù tôi bệnh thật hay bệnh giả, nhưng thông thường các phóng viên có thâm niên đều sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như thế này, người có phẩm chất cao quý như tôi quả là tấm gương đạo đức của giới phóng viên giải trí.
Vừa đi làm không có việc gì, khó khăn lắm mới tóm được một quả bom thì lại vì việc của Tiểu Văn không thể đích thân ra trận, tôi nghĩ chắc đó là bánh xe vận mệnh đang xoay vần.
Hết giờ làm tôi định rủ lão Đường đi ăn, coi như là xin lỗi chuyện tối qua, nhưng chợt nhớ ra lão Đường và Tiểu Uyển cùng đi thăm chó rồi, xem ra hôm nay lão Đường đã nhận con Đường Đường ở trại chó của Thịt Chó về nhà rồi.
Chết rồi! Lão Đường và Tiểu Uyển đã có mối “kì duyên thú cưng”, lão Phó và Yến Tử cũng đang “bò già gặm cỏ non”, Thịt Chó và Tiểu Phấn thì khỏi nói, đã “cẩu nam hổ nữ” với nhau mấy năm rồi, chỉ còn lại mình tôi là độc thân, chẳng có chút hương vị tình yêu nào đã phải làm bố…
Nếu không thì sao người ta lại nói, bánh xe số mệnh không có việc gì làm chỉ thích quay lung tung! Nói Tào Tháo Mạt Mạt đến rồi!
Tôi định rời khỏi tòa soạn là về nhà luôn, nghĩ cách cho Tiểu Khiết ra ngoài mấy ngày, sau đó dọn dẹp sắp xếp lại nhà cửa một tí, ngày mai Tiểu Văn dọn đến rồi.
Vừa ra khỏi cổng, đang châm thuốc hút thì di động đổ chuông, tôi vừa bắt máy, giọng nói của Mạt Mạt đã cuống quýt vang lên: “Bảo, anh đang ở đâu?”
“Hả? Anh… anh chuẩn bị về nhà.” Tôi sững người, xảy ra chuyên rồi sao?
“Về nhà à? Tốt quá, em đang ở nhà, anh về mau đi!” Không thể không thừa nhận, giọng nói của Mạt Mạt rất hay, có lúc giọng nói quyến rũ của một cô gái đã đủ làm cho đàn ông có suy nghĩ thiếu trong sáng rồi, nếu không, nhân viên trực điện thoại của mấy tổng đài nói chuyện sex đó sao chỉ nũng nịu nhõng nhẽo với bạn, nhưng có ép buộc dụ dỗ thế nào cũng không dám đến gặp cho bạn biết mặt thật? Giọng nói chỉ là một trong những vũ khí để họ chinh phục đàn ông, nếu gặp mặt chưa chắc con họ đã nhỏ tuổi hơn bạn.
Nhưng giọng nói có hay hay không, có hấp dẫn hay không lại không có tiêu chuẩn rõ ràng, tùy từng người, õng ẹo? Tinh nghịch? Dịu dàng? Lười biếng? U buồn? Thế nào cũng có một loại phù hợp với bạn!
Giọng nói của Mạt Mạt rất phù hợp với tần số của tôi.
Nên thời gian qua tôi càng ngày càng phát hiện, Mạt Mạt nắm chắc tôi rồi.
Ví dụ như lúc này lòng tôi loạn như cào cào! Mạt Mạt ở nhà tôi? Cô ấy quay lại rồi? Thế chẳng phải làm loạn hết kế hoạch của tôi.
Tại sao càng những chuyện đơn giản đến cuối cùng lại càng phức tạp thế nhỉ?
Chả lẽ đây chính là chuyện trời trước khi trao trọng trách gì cho ai phải thử thách người đó sao? Làm ơn đi! Đừng giao cho tôi trách nhiệm gì lớn cả, cho tôi một em ngực lớn được không?
Tôi ra khỏi thang máy, vừa đứng trước cửa còn chưa kịp rút chìa khóa ra thì cửa đã bật mở. Mạt Mạt thò tay ra kéo tôi vào trong!
Tôi loạng choạng suýt ngã mới đứng vững được, trợn mắt nhìn Mạt Mạt như nhìn thấy ma.
Nói thật, dù lúc cô ấy sống ở nhà tôi, tôi cũng chưa từng t